Trần Ngọc Thổ – Ngọn lửa kiên cường giữa thời hoa lửa
Đồng chí Trần Ngọc Thổ, sinh ngày 20-7-1947, trong một gia đình bần nông tại xã Tứ Dân, huyện Khoái Châu, tỉnh Hưng Yên. Do hoàn cảnh gia đình khó khăn, cha phải đi lái đò ngang trên sông Hồng để kiếm sống, năm 13 tuổi (đang học dở lớp 3), Trần Ngọc Thổ phải nghỉ học theo cha lên Thái Nguyên làm thuê ở lò gạch. Giữa năm 1964, đồng chí cùng cha trở về quê, mở lò gạch riêng. Cuối năm 1964, đồng chí được gọi vào Đội thủy lợi xã, tham gia vét sông ở Hải Dương và chặn sông ở Quảng Ninh, xây dựng nhà máy thủy điện. Năm 1965, đồng chí về làm Thư ký cho hợp tác xã kiêm Đội trưởng Trung đội dân quân chiến đấu của xã. Tháng 9-1966, đồng chí lên đường nhập ngũ, biên chế về Đại đội 2, Tiểu đoàn 304, Trung đoàn 5, Sư đoàn 320, Quân khu 3.

Trần Ngọc Thổ – Ngọn lửa kiên cường giữa thời hoa lửa
Đồng chí Trần Ngọc Thổ, sinh ngày 20-7-1947, trong một gia đình bần nông tại xã Tứ Dân, huyện Khoái Châu, tỉnh Hưng Yên. Do hoàn cảnh gia đình khó khăn, cha phải đi lái đò ngang trên sông Hồng để kiếm sống, năm 13 tuổi (đang học dở lớp 3), Trần Ngọc Thổ phải nghỉ học theo cha lên Thái Nguyên làm thuê ở lò gạch. Giữa năm 1964, đồng chí cùng cha trở về quê, mở lò gạch riêng. Cuối năm 1964, đồng chí được gọi vào Đội thủy lợi xã, tham gia vét sông ở Hải Dương và chặn sông ở Quảng Ninh, xây dựng nhà máy thủy điện. Năm 1965, đồng chí về làm Thư ký cho hợp tác xã kiêm Đội trưởng Trung đội dân quân chiến đấu của xã. Tháng 9-1966, đồng chí lên đường nhập ngũ, biên chế về Đại đội 2, Tiểu đoàn 304, Trung đoàn 5, Sư đoàn 320, Quân khu 3.
Ký ức còn mãi
“Cuối tháng 4/1975, khi tiểu đoàn được lệnh về Sài Gòn gấp tham gia chiến dịch, nhà nghèo lắm mà má bán 40 giạ lúa, gửi chúng tôi lên đường. Má còn dặn lỡ đứa nào bị thương thì về ở với má”, ông nghẹn ngào. Rồi ông nhớ mấy ngày hành quân từ Gò Công về Sài Gòn, đi đến đâu cũng vậy, hai bên đường, dân để sẵn nước, thậm chí chặt dừa cho bộ đội uống; có người còn lấy xe đạp, xe máy chở những người đuối sức. Họ dù không quen mà như ruột thịt. Bởi vì, họ cùng chung ước vọng đất nước hòa bình, gửi trao niềm tin cho đoàn quân giải phóng. Đó là động lực để các anh giữ trọn niềm tin quyết thắng.Ông cũng nhớ như in cả những câu chuyện lúc đơn vị mình đặt chân tới cửa ngõ Sài Gòn. Lúc này các cánh quân ta đánh “tốc chiến, tốc thắng” nên các mục tiêu được xác định và bao vây rất nhanh chóng, trong đó có nơi bị tan rã, có nơi chống trả quyết liệt. Nhưng cũng có nơi ở trong thế dùng dằng như một cứ điểm tại Cần Giuộc (Long An). “Khi đó chúng tôi tiến hành bao vây nơi này nhưng cả hai bên đều chưa nổ súng. Nghĩ rằng trận chiến sẽ rất cam go nên tôi cho anh em nấu cơm, chuẩn bị. Nhưng khi vừa nhóm lửa thì có tiếng loa ở trong cứ điểm vọng ra nói, chúng tôi nấu cơm thì nên… tránh để khói bay ra nhiều nếu không sẽ tự làm mục tiêu cho phi pháo. Sau này tôi mới biết là khi đó những người lính bên trong họ cũng không muốn chiến đấu, bởi rất muốn buông súng đầu hàng, trở về với gia đình càng nhanh càng tốt”, ông kể.
Bên cạnh những câu chuyện xúc động về tình người, tình đồng đội, đôi khi ông cũng bật cười khi gặp phải những tình huống cho thấy hình ảnh của mình đã bị “bóp méo” đến… buồn cười. Hôm đó là ngày 30/4, ông cùng đơn vị tiến vào Sài Gòn, lúc này đa số binh lính đã đầu hàng, tuy nhiên để chắc chắn đơn vị vẫn phải chia nhau để đi vào từng nhà kiểm tra. Lúc này, các nhà ở khu Nhà Bè gần như chỉ có phụ nữ và trẻ em ở lại.Tại một căn nhà, ông đã tìm được bốn cô gái đang run lẩy bẩy, trốn trong… gầm giường. Ông phải trấn an một hồi thì những cô gái này mới dám bò ra và ngập ngừng nói rằng họ làm vậy là vì sợ khi bắt được sẽ bị “rút móng tay”. Tuy nhiên, cảm giác sợ sệt liền tan biến ngay sau đó. Trước sự chân thành của các “chú giải phóng” chính những cô gái này đã nấu cơm để đơn vị ông ăn và tiếp tục lên đường. Cảm động nhất đối với ông lại là chuyện một số cụ già ở khu vực Nhà Bè, sau giây phút sợ sệt đã tiến lại và kéo tay áo của ông lên rồi nói lớn: “Lính giải phóng tụi bay cũng trắng trẻo chứ có lông lá gì đâu”, Tướng Thổ nheo mắt nhớ lại./.
Hơn 40 năm gắn bó trong Quân đội, có mặt ở những chiến trường gian khổ, ác liệt, đồng chí Trần Ngọc Thổ đã tham gia hàng trăm trận đánh ở chiến trường Tây Nguyên, Nam Trung Bộ, Đông Nam Bộ, biên giới Tây Nam, cho đến chiến trường Campuchia. Dù ở cương vị nào trong chiến tranh hay xây dựng hòa bình, đồng chí Trần Ngọc Thổ luôn giữ vững là người chiến sĩ cách mạng có lập trường chính trị, tư tưởng kiên định, tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng, có trách nhiệm cao trong công việc và đạt hiệu quả. Trải qua nhiều năm tháng cống hiến cho sự nghiệp cách mạng, tham gia chiến đấu giải phóng dân tộc, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, đồng chí được Đảng và Nhà nước tặng nhiều phần thưởng cao quý: 2 Huân chương Chiến công hạng Nhất, Ba; 3 Huân chương Chiến sĩ giải phóng hạng Nhất, Nhì, Ba; Huân chương Bảo vệ Tổ quốc hạng Nhất; Huân chương Hữu nghị Việt Nam - Campuchia; 3 Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Nhất, Nhì, Ba, cùng nhiều phần thưởng cao quý khác.



