Anh hùng Lực lượng vũ trang

Trận oanh tạc định mệnh và quyết định dũng cảm trong gang tấc

Thanh Hóa10/08/2026Xã Mỏ Cày (Đoàn xã Mỏ Cày)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày 4 tháng 4 năm 1965 đã trở thành một ngày không thể nào quên đối với người dân xã Quảng Trung. Buổi sáng hôm ấy, khi người lớn trong làng đều đã ra đồng tăng gia sản xuất hoặc tham gia trực chiến dũng cảm cùng lực lượng dân quân tự vệ, ở nhà chỉ còn lại phần lớn là các cụ già và trẻ nhỏ.

Bất ngờ, một biên đội máy bay phản lực Mỹ gầm rú lao đến, trút bom xối xả xuống khu dân cư vốn đang yên bình. Tiếng động cơ gầm rít kinh hoàng hòa lẫn trong tiếng bom nổ rung chuyển cả trời đất, khói bụi bốc lên mù mịt, đất đá bắn tung téo. Nghe tiếng còi báo động dồn dập, Nguyễn Bá Ngọc đang ở nhà một mình liền nhanh nhẹn chạy ngay xuống căn hầm trú ẩn vững chãi của gia đình mình gần đó để lánh nạn.

Khi vừa ngồi yên vị an toàn trong hầm, qua khe hở, Ngọc bỗng nghe thấy tiếng khóc thét xé lòng của trẻ thơ cất lên từ phía ngôi nhà hàng xóm – đó là nhà của bạn Khương. Do bố mẹ đi vắng, căn hầm nhà bạn Khương không may bị trúng bom, khói lửa bao trùm.

Trước tình thế ngàn cân treo sợi tóc, bất chấp hiểm nguy khi máy bay địch vẫn đang gầm rú trên đỉnh đầu và các mảnh bom, mảnh đạn phạt rào rào trên mặt đất, người thiếu niên 13 tuổi ấy không một chút chần chừ, do dự. Ngọc chủ động nhào ra khỏi hầm trú ẩn an toàn của mình, dùng hết sức bình sinh lao thẳng sang nhà bạn Khương. Đến nơi, đập vào mắt Ngọc là cảnh tượng hoàng tàn: bạn Khương đã bị thương nằm bất động, còn hai em nhỏ là Toanh và Đơ đang khóc ngất đi vì hoảng sợ giữa căn hầm sụp đổ một nửa.

Ngọc nhanh chóng bế thốc em Toanh, nhanh nhẹn dìu em vượt qua đoạn sân đầy khói bụi để đưa xuống một căn hầm gần đó an toàn. Ngay sau đó, không quản nguy hiểm, Ngọc lập tức quay trở lại cứu em nhỏ còn lại. Chính lúc này, một loạt bom tiếp theo lại tàn nhẫn trút xuống, một mảnh bom sắc lẹm đã phạt rách một khoảng lớn trên tấm lưng nhỏ nhắn của Ngọc.

Dù đau đớn tột cùng, máu chảy đầm đìa ướt đẫm tấm áo học trò, nhưng người thiếu niên dũng cảm ấy vẫn không hề nghĩ đến bản thân. Ngọc dùng hết chút sức lực cuối cùng, lấy cả thân hình nhỏ bé của mình làm tấm lá chắn, ôm chặt lấy em nhỏ vào lòng để che chở cho em trước các mảnh đạn lạc, rồi cố gắng nhoài người dìu em xuống hầm trú ẩn an toàn tuyệt đối.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Trận oanh tạc định mệnh và quyết định dũng cảm trong gang tấc | Câu chuyện thời hoa lửa