Trận Phá Đá Mở Đường Khẩn Cấp Giữa "Lò Vôi Thế Kỷ"
Sinh năm 1958 tại mảnh đất giàu truyền thống cách mạng thôn Lục Liêu, xã Tân Thanh, tuổi thơ của ông Nguyễn Văn Bình lớn lên trong tiếng bom đạn chống Mỹ cứu nước vang vọng nơi hậu phương Bắc Bộ. Khi giang sơn vừa liền một dải chưa được bao lâu, tiếng súng xâm lăng lại đột ngột gầm vang dọc toàn tuyến biên giới phía Bắc vào tháng 2 năm 1979.
LÒNG DÂN CHÍ THÉP NƠI VÁCH ĐÁ HÀ GIANG VÀ KÝ ỨC KHÔNG QUÊN CỦA NGƯỜI LÍNH CÔNG BINH NGUYỄN VĂN BÌNH
Tuổi Hai Mươi Mốt Sục Sôi Và Ý Chí Ra Nơi Đầu Sóng Ngọn Gió
Sinh năm 1958 tại mảnh đất giàu truyền thống cách mạng thôn Lục Liêu, xã Tân Thanh, tuổi thơ của ông Nguyễn Văn Bình lớn lên trong tiếng bom đạn chống Mỹ cứu nước vang vọng nơi hậu phương Bắc Bộ. Khi giang sơn vừa liền một dải chưa được bao lâu, tiếng súng xâm lăng lại đột ngột gầm vang dọc toàn tuyến biên giới phía Bắc vào tháng 2 năm 1979.
Lúc bấy giờ, dải biên cương Hà Giang trở thành vùng chiến sự căng thẳng, cam go và tàn khốc bậc nhất. Đứng trước mệnh lệnh tối cao của Tổ quốc, chàng thanh niên Nguyễn Văn Bình vừa tròn 21 tuổi đã hăng hái viết đơn tình nguyện tòng quân. Rời xa gia đình, người thân và lũy tre xanh thân thuộc của thôn Lục Liêu, người chiến sĩ trẻ mang theo trái tim sục sôi nhiệt huyết dấn thân vào dải biên thùy xa xôi khốc liệt, vinh dự đứng trong hàng ngũ của lực lượng Công binh – binh chủng "đi trước về sau" đầy gian khổ và hiểm nguy.
Trận Phá Đá Mở Đường Khẩn Cấp Giữa "Lò Vôi Thế Kỷ"
Tiến thẳng lên mặt trận Hà Giang, ông Nguyễn Văn Bình cùng đơn vị đối mặt trực diện với một chiến trường vô cùng tàn khốc. Nơi đây được mệnh danh là "lò vôi thế kỷ", khi quân địch nã hàng vạn quả pháo kích điên cuồng mỗi ngày, cày xới nát từng vách đá, biến những ngọn núi xanh thành màu trắng xóa của vôi cày.
Kỷ niệm sâu sắc và nghẹt thở nhất trong cuộc đời binh nghiệp của ông Bình là trận phá đá mở đường khẩn cấp để chi viện cho tiền tuyến. Khi đó, một tuyến đường huyết mạch dẫn lên cao điểm chốt chặn của ta bị pháo địch cày nát, những khối đá sạt lở khổng lồ đổ sập chắn ngang, làm tê liệt hoàn toàn đường tiếp tế lương thực và đạn pháo. Nhận mệnh lệnh bằng mọi giá phải thông đường trong đêm, ông Bình cùng tổ công binh đã băng mình vào tâm điểm của trận địa.
Dưới cái rét cắt da cắt thịt của núi rừng vùng cao, bất chấp những vệt chớp lửa sặc sụa và tiếng pháo gầm vang rạch xé bầu trời, ông cùng đồng đội dũng cảm bám mình vào vách đá dựng đứng để khoan tay, gài bộc phá. Từng giây, từng phút trôi qua là một cuộc đấu trí nghẹt thở với tử thần. Khi tiếng nổ lớn vang lên, đá tảng vỡ vụn, ông Bình lại cùng anh em lao ra dùng cuốc xẻng, đòn bẩy thần tốc dọn dẹp đất đá lở loét. Đôi bàn tay rớm máu, mồ hôi đầm đìa hòa cùng bụi đá đen nhẻm, nhưng ý chí "máu có thể đổ, nhưng đường lên chốt không bao giờ tắc" đã giúp ông và đơn vị thông đường thành công trước khi trời sáng, bảo đảm cho các đoàn xe chi viện tiến thẳng lên chốt an toàn.
Gan Dạ Rà Phá Bom Mìn, Bảo Vệ Huyết Mạch Bộ Binh
Không chỉ mở đường, người con của thôn Lục Liêu còn gánh vác nhiệm vụ đối mặt với lằn ranh sinh tử mỏng manh nhất: rà phá bom mìn, vật nổ bảo vệ bộ binh. Kẻ thù sau mỗi đợt tấn công hoặc rút lui thường gài lại các trận địa mìn dày đặc, ẩn giấu tinh vi dưới những lớp lá khô, bờ khe, vách đá hòng sát thương lực lượng bộ binh của ta khi tiến công tái chiếm cao điểm.
Trong một chiến dịch cam go, đơn vị Bộ binh chủ lực của ta chuẩn bị nổ súng tiến công bẻ gãy mũi lấn chiếm của địch nhưng bị chặn lại trước một "bãi mìn lộ thiên" đầy cạm bẫy. Ông Nguyễn Văn Bình cùng tổ dò mìn được điều động lên làm nhiệm vụ mở cửa mở. Giữa làn khói đạn mịt mù, chỉ một sơ suất nhỏ, một bước chân nhầm chỗ hay một cái chạm tay không đúng vị trí cũng phải trả giá bằng cả mạng sống.
Bằng sự mưu trí, đôi bàn tay khéo léo và một cái đầu lạnh được tôi luyện qua gian khổ, ông Bình đã thận trọng bò trườn trên mặt đất, dùng từng chiếc que dò nhích từng centimet đất để phát hiện và vô hiệu hóa từng quả mìn, bẫy nổ hiểm độc. Sự dũng cảm, gan dạ vượt bậc của người lính công binh tuổi 21 năm ấy đã mở toang một hành lang an toàn, bảo vệ vẹn toàn tính mạng cho hàng trăm chiến sĩ bộ binh lao lên tiến công, đập tan cứ điểm của quân địch, giữ vững vẹn toàn từng tấc đất biên cương Tổ quốc.
Phẩm Chất Bộ Đội Cụ Hồ Sáng Mãi Giữa Thời Bình
Sau khi hoàn thành xuất sắc sứ mệnh lịch sử đối với Tổ quốc, cựu chiến binh Nguyễn Văn Bình trở về cuộc sống đời thường tại quê hương thôn Lục Liêu, xã Tân Thanh. Gác lại những năm tháng hiểm nguy, những ký ức rực lửa nơi vách đá Hà Giang, ông trở lại làm một người cựu chiến binh chất phác, gương mẫu và chịu thương chịu khó trong lao động sản xuất kinh tế gia đình.
Trong cuộc sống hôm nay, ông luôn đi đầu trong các phong trào tại địa phương, tích cực đóng góp sức lực xây dựng quê hương đổi mới và luôn là tấm gương sáng ngời nuôi dạy con cháu trưởng thành nối tiếp truyền thống gia đình. Câu chuyện về trận phá đá khẩn cấp và lòng quả cảm rà phá mìn bảo vệ bộ binh tại mặt trận Hà Giang năm 1979 của ông Nguyễn Văn Bình mãi là niềm tự hào của dòng họ, là bài học sâu sắc về lòng yêu nước cho thế hệ trẻ học tập và noi theo.



