TRẬN PHÒNG NGỰ TRÊN TUYẾN BIÊN GIỚI – DẤU ẤN MỘT CHIẾN DỊCH LỚN
Năm 1983, bác Nguyễn Tiến Dũng tham gia một chiến dịch phòng ngự quy mô lớn trên tuyến biên giới phía Bắc tại chiến trường Hà Giang. Đây là thời điểm đơn vị bác phải căng mình giữ vững trận địa trước các đợt tiến công dồn dập của đối phương. Trong chiến dịch ấy, người lính trẻ không chỉ đối mặt với bom đạn mà còn với thử thách lớn nhất của lòng can đảm và tinh thần kỷ luật. Trận đánh đã trở thành dấu mốc không thể quên trong đời quân ngũ của bác.
Bước sang năm 1983, tình hình trên chiến trường Hà Giang trở nên căng thẳng. Trung đoàn Bộ binh 141, Sư đoàn 312 được lệnh tham gia chiến dịch phòng ngự bảo vệ tuyến biên giới, một chiến dịch có quy mô lớn, huy động nhiều đơn vị phối hợp, nhằm giữ vững các cao điểm then chốt và ngăn chặn các đợt tiến công từ bên kia biên giới.
Bác Nguyễn Tiến Dũng khi ấy là chiến sĩ bộ binh, trực tiếp giữ trận địa trong đội hình phòng ngự. Công việc của bác và đồng đội không chỉ là chiến đấu mà còn đào hào, củng cố công sự, vận chuyển đạn dược, lương thực dưới làn pháo thường xuyên. Trận địa kéo dài hàng cây số, bám theo sườn núi đá, nơi mỗi hầm hào đều là ranh giới sống còn.
Bác kể lại:
“Chiến dịch đó khác hẳn những lần giữ chốt lẻ. Quân đông, pháo nhiều, ngày nào cũng nghe tiếng nổ. Cảm giác như cả quả núi rung lên.”
Khi chiến dịch bắt đầu, pháo địch bắn cấp tập vào tuyến phòng ngự. Khói lửa mù mịt, đất đá vỡ tung, nhiều đoạn hào bị sập. Dưới hầm, những người lính trẻ nằm ép sát xuống đất, chờ lệnh. Trên mặt đất, các tổ chiến đấu liên tục cơ động, vừa chiến đấu vừa khắc phục công sự bị phá hỏng.
Có thời điểm, một mũi tiến công của đối phương áp sát trận địa. Tiếng súng bộ binh vang lên dồn dập, xen lẫn tiếng lựu đạn nổ chát chúa. Bác Dũng cùng tổ chiến đấu bám trụ trong giao thông hào, vừa bắn vừa tiếp đạn cho nhau.
“Lúc đó không còn nghĩ gì khác, chỉ biết giữ vững vị trí. Sau lưng là anh em, là đất mình.”
Cuộc chiến kéo dài nhiều ngày liền. Ban ngày chiến đấu, ban đêm tranh thủ gia cố trận địa, chăm sóc thương binh, mai táng đồng đội hy sinh. Mệt mỏi chồng chất, nhưng không ai rời vị trí. Trong chiến dịch ấy, bác tận mắt chứng kiến sự chỉ huy chặt chẽ của cán bộ, sự phối hợp nhịp nhàng giữa các đơn vị – điều mà sau này bác gọi là “sức mạnh của một đội quân”.
Khi chiến dịch kết thúc, tuyến phòng ngự vẫn được giữ vững. Đơn vị bác hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, góp phần ổn định tình hình trên mặt trận Hà Giang. Với riêng bác Nguyễn Tiến Dũng, đó là lần đầu tiên bác thực sự cảm nhận được quy mô và sự khốc liệt của một trận đánh lớn mang tầm chiến dịch.
“Qua trận đó, tôi hiểu thế nào là chiến tranh thật sự,” bác nói, “và cũng hiểu vì sao người lính phải kỷ luật, phải tin nhau tuyệt đối.”
Chiến dịch khép lại, nhưng dư âm của nó theo bác suốt những năm tháng sau này. Đó không chỉ là một trận đánh, mà là dấu ấn sâu đậm nhất của thời hoa lửa – nơi người lính trẻ Nguyễn Tiến Dũng trưởng thành trong bom đạn, mang theo niềm tự hào lặng lẽ của một đời quân ngũ.



