Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

TRẦN PHÚ: GIỮ VỮNG CHÍ KHÍ CHIẾN ĐẤU

Câu chuyện được kể qua lời của một người tù chính trị từng bị giam chung với đồng chí Trần Phú trong những ngày cuối đời tại nhà lao của thực dân Pháp. Dù bị tra tấn dã man và sức khỏe suy kiệt, đồng chí vẫn luôn giữ vững niềm tin vào thắng lợi của cách mạng. Những lời động viên, sự bình tĩnh và ý chí kiên cường của ông đã tiếp thêm nghị lực cho các đồng chí trong ngục tù. Trước lúc hy sinh, lời căn dặn "Hãy giữ vững chí khí chiến đấu" đã trở thành di sản tinh thần quý giá cho nhiều thế hệ cách

Thái Nguyên15/06/2026K20 Kinh tế đầu tư - Khoa Kinh tế số (Trường Đại học Kinh tế và Quản trị kinh doanh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1931.

Tôi bị thực dân Pháp bắt trong một đợt truy quét những người hoạt động cách mạng ở miền Trung.

Sau nhiều lần thẩm vấn, chúng đưa tôi vào một nhà lao lớn.

Nơi đây giam giữ rất nhiều chiến sĩ cách mạng.

Những căn phòng tối tăm, ẩm thấp luôn nồng nặc mùi ẩm mốc.

Ban ngày, ánh nắng chỉ lọt qua những song sắt nhỏ trên cao.

Ban đêm, tiếng xiềng xích và tiếng bước chân lính gác vang lên lạnh lẽo.

Chính tại nơi ấy, tôi được gặp đồng chí Trần Phú.

Trước đó, tôi chỉ nghe tên ông qua những cuộc họp bí mật.

Anh em thường nhắc đến ông với sự kính trọng đặc biệt.

Khi gặp, điều khiến tôi bất ngờ là sự giản dị của người lãnh đạo ấy.

Ông có dáng người gầy.

Gương mặt xanh xao vì bệnh tật và những trận đòn tra tấn.

Nhưng đôi mắt vẫn sáng.

Một ánh nhìn đầy nghị lực và niềm tin.

Những ngày đầu trong tù, tôi thường thấy ông ngồi tựa vào tường.

Trên tay là những mẩu giấy nhỏ ghi chép các vấn đề cách mạng mà ông còn nhớ.

Dù hoàn cảnh vô cùng khắc nghiệt, ông vẫn luôn suy nghĩ về đất nước.

Một buổi tối, sau khi bị lính canh đánh đập vì không chịu khai báo, tôi ngồi lặng trong góc phòng.

Tâm trạng vô cùng chán nản.

Tôi bắt đầu lo sợ rằng mình sẽ không thể sống sót để tiếp tục hoạt động.

Nhìn thấy vậy, Trần Phú chậm rãi bước tới.

Ông ngồi xuống bên cạnh tôi.

Giọng nói nhẹ nhàng nhưng rất kiên định:

"Đồng chí còn trẻ."

"Đừng để những đau đớn trước mắt làm lung lay ý chí."

Tôi cúi đầu.

Ông tiếp tục:

"Thực dân có thể giam giữ thân thể chúng ta."

"Nhưng chúng không thể giam giữ được lý tưởng."

Những lời ấy khiến tôi xúc động.

Từ hôm đó, mỗi khi cảm thấy tuyệt vọng, tôi lại nhớ đến câu nói của ông.

Những tháng ngày sau đó, sức khỏe của Trần Phú ngày càng suy giảm.

Các trận đòn tra tấn cùng điều kiện giam giữ khắc nghiệt khiến cơ thể ông kiệt quệ.

Nhiều lúc ông ho dữ dội.

Mỗi lần như vậy, anh em tù nhân đều lo lắng.

Nhưng điều kỳ lạ là ông chưa bao giờ than phiền.

Ngược lại, ông vẫn luôn động viên mọi người.

Ông kể cho chúng tôi nghe về tương lai của đất nước.

Về một ngày nhân dân sẽ được sống trong tự do.

Về những thế hệ thanh niên sẽ tiếp tục con đường cách mạng.

Những câu chuyện ấy trở thành nguồn động lực lớn lao giữa chốn lao tù.

Một ngày nọ, tên cai ngục dẫn một nhóm lính vào phòng giam.

Chúng muốn ép Trần Phú khai ra những bí mật của tổ chức.

Tên sĩ quan thực dân ngồi đối diện ông.

Hắn nói bằng giọng đầy đe dọa:

"Nếu khai báo, ông có thể được khoan hồng."

Trần Phú chỉ bình tĩnh nhìn hắn.

Không nói gì.

Tên sĩ quan tức giận.

Hắn tiếp tục đe dọa.

Nhưng ông vẫn giữ thái độ điềm tĩnh.

Cuối cùng, chúng bất lực bỏ đi.

Khi cánh cửa phòng giam đóng lại, nhiều người nhìn ông bằng ánh mắt khâm phục.

Chúng tôi hiểu rằng đó không chỉ là sự can đảm.

Đó là lòng trung thành tuyệt đối với lý tưởng cách mạng.

Đến giữa năm 1931, bệnh tình của ông trở nên nghiêm trọng hơn.

Anh em trong phòng thay nhau chăm sóc.

Ai cũng mong ông vượt qua.

Nhưng chúng tôi biết điều đó ngày càng khó khăn.

Một buổi chiều.

Ánh nắng yếu ớt xuyên qua song sắt.

Trần Phú gọi những người tù chính trị lại gần.

Ông nói chậm rãi.

Từng lời như được chắt lọc từ cả cuộc đời hoạt động cách mạng.

Rồi ông căn dặn:

"Hãy giữ vững chí khí chiến đấu."

Cả căn phòng lặng đi.

Không ai nói nên lời.

Chúng tôi hiểu rằng đó là lời gửi gắm cuối cùng của một người chiến sĩ cách mạng.

Ít ngày sau, đồng chí Trần Phú qua đời.

Tin ấy khiến tất cả anh em trong nhà lao vô cùng đau xót.

Nhưng cùng với nỗi đau là sự quyết tâm.

Bởi những gì ông để lại không chỉ là tấm gương hy sinh.

Mà còn là niềm tin vào thắng lợi cuối cùng của dân tộc.

Nhiều năm sau.

Khi đất nước bước qua những cuộc kháng chiến trường kỳ.

Khi những thế hệ cách mạng tiếp nối nhau đứng lên bảo vệ Tổ quốc.

Tôi vẫn luôn nhớ đến hình ảnh người Tổng Bí thư đầu tiên trong căn phòng giam năm ấy.

Một con người gầy yếu về thể xác nhưng vô cùng mạnh mẽ về tinh thần.

Đối với tôi, Trần Phú là hiện thân của lòng trung kiên.

Là ngọn đuốc soi đường cho biết bao thế hệ người Việt Nam.

Và lời căn dặn "Hãy giữ vững chí khí chiến đấu" sẽ mãi mãi là một trong những thông điệp thiêng liêng nhất của lịch sử cách mạng Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TRẦN PHÚ: GIỮ VỮNG CHÍ KHÍ CHIẾN ĐẤU | Câu chuyện thời hoa lửa