TRẦN PHÚ – TIÊN PHONG BẤT KHUẤT
Trong dòng chảy lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam, có những“ngôi sao sáng” đã vụt lên rực rỡ rồi nhanh chóng lụi tàn, nhưng “ánh sáng” của họ vẫn đủ sức soi rọi cho cả một chặng đường dài phía trước.Đồng chí Trần Phú, Tổng Bí thư đầu tiên của Đảng, là một trong những ngọn đuốc ấy. Cuộc đời hoạt động cách mạng tuy ngắn ngủi, chỉ vỏn vẹn 27 năm xuân xanh, nhưng đã kịp thời thắp lên ngọn lửa lý tưởng cộng sản, đặt nền móng vững chắc cho sự nghiệp cách mạng giải phóng dân tộc. Cuộc đời ông là một “bản hùng ca” về sự lựa chọn lý tưởng, sự dấn thân không hối tiếc và cái chết anh dũng để bảo vệ niềm tin sắt đá.
Đồng chí Trần Phú (1904 – 1931) tại Phú Yên, quê gốc Hà Tĩnh - một vùng đất giàu truyền thống yêu nước, tuổi thơ đã sớm nếm trải cơ cực dưới đêm trường nô lệ. Từ một thanh niên trí thức xuất sắc, tốt nghiệp Thành chung loại ưu, thay vì chọn con đường công danh, ông đã từ bỏ nghề giáo để dấn thân vào con đường cách mạng. Bước ngoặt quyết định là khi ông gặp được lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc tại Quảng Châu. Chính tại đây, từ chủ nghĩa yêu nước nồng nàn, Trần Phú đã giác ngộ và tiếp thu Chủ nghĩa Mác – Lênin, trở thành người cộng sản ưu tú, được đào tạo bài bản tại Trường Đại học Phương Đông - Liên Xô. Tuổi trẻ của ông là một sự chuyển mình ngoạn mục, từ nhà giáo yêu nước thành chiến sĩ cộng sản kiên cường. Ông không chọn sự bình lặng của bục giảng, mà quyết tâm theo con đường mà lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc đã vạch ra. Hành trình học tập tại Liên Xô đã trang bị cho ông nền tảng lý luận vững chắc, biến ông thành nhà lý luận sắc bén ngay khi trở về nước.
Vào thời khắc Đảng Cộng sản Việt Nam vừa được khai sinh, đối diện với muôn vàn khó khăn và nguy cơ khủng hoảng về phương hướng, đồng chí Trần Phú – với vai trò là nhà lý luận tiên phong và Tổng Bí thư đầu tiên – đã đảm nhận sứ mệnh lịch sử. Ông đã dốc tâm sức soạn thảo Luận cương Chính trị tháng 10 năm 1930, một văn kiện mang tầm vóc cương lĩnh đầu tiên của Đảng. Luận cương này không chỉ là sự vận dụng sáng tạo Chủ nghĩa Mác – Lênin vào thực tiễn Việt Nam mà còn là “kim chỉ nam”, định hướng, khẳng định kiên định bản chất giai cấp công nhân và vai trò lãnh đạo độc tôn của Đảng. Văn kiện xác lập chiến lược cách mạng là con đường “cách mạng tư sản dân quyền tiến thẳng lên xã hội chủ nghĩa”, với nhiệm vụ cốt lõi là đánh đuổi đế quốc và thực hiện triệt để người cày có ruộng. Sự ra đời của Luận cương đã ngay lập tức tạo nên sức mạnh nội sinh, giúp Đảng thống nhất về tư tưởng, củng cố tổ chức vững chắc, từ đó chèo lái đưa phong trào cách mạng cả nước vươn tới đỉnh cao chói lọi là Phong trào Xô Viết Nghệ - Tĩnh. Khi giữ trọng trách Tổng Bí thư, đồng chí Trần Phú đã vận dụng nhiệt huyết và trí tuệ của mình để trực tiếp kiến tạo và củng cố hệ thống tổ chức Đảng Cộng sản Việt Nam từ Trung ương đến tận các chi bộ cơ sở. Ông kiên quyết lãnh đạo cuộc đấu tranh tư tưởng nội bộ, thẳng thắn đẩy lùi mọi khuynh hướng sai lầm, đặc biệt là các biểu hiện “tả khuynh” và “hữu khuynh” đang đe dọa làm suy yếu sức mạnh tập hợp của Đảng. Với tầm nhìn xa trông rộng, ông đã dồn hết tâm huyết để thực hiện nhiệm vụ cấp bách là “bôn-sê-vích hóa” Đảng về mặt tư tưởng, bảo vệ nghiêm ngặt sự trong sạch và tính tiên phong cách mạng của tổ chức. Sự kiên định sắt đá ấy đã buộc kẻ thù phải dùng đến bạo lực tàn khốc nhất. Bị bắt giữ và tra tấn dã man, nhưng ý chí của người cộng sản chân chính chưa một lần bị khuất phục. Trong những giờ phút cuối cùng, trước sự tra tấn tàn bạo, ông đã hiên ngang tuyên bố: “Làm việc cho Đảng, cho nước tôi, chứ không phải khai cho các ông bắt bớ!”. Ông đã chọn cái chết vinh quang để bảo toàn bí mật cho Đảng, khép lại cuộc đời mình bằng một lời hiệu triệu vang vọng: “Hãy giữ vững chí khí chiến đấu!” – một di sản tinh thần bất diệt cho các thế hệ kế thừa.
Sự nghiệp của đồng chí Trần Phú tuy ngắn ngủi nhưng vô cùng vĩ đại. Ông đã gieo mầm lý tưởng, xây nên bộ khung chính trị ban đầu cho Đảng, và quan trọng hơn, “bản hùng ca” về cuộc đời ông để lại cho các thế hệ sau một di sản vô giá: tinh thần bất khuất, kiên trung tuyệt đối với lý tưởng. Lời nhắn nhủ cuối cùng của ông – “Hãy giữ vững chí khí chiến đấu!” – không chỉ là lời trăn trối mà còn là “kim chỉ nam” cho mọi hành động cách mạng. Chúng ta hôm nay, trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, mãi mãi khắc ghi tấm gương hy sinh cao cả ấy, nguyện tiếp bước trên con đường mà những người tiền bối như Trần Phú đã chọn, để đất nước mãi mãi vững bước đi lên trên con đường độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội.



