Trận phục kích đầu tiên.
Tôi vẫn nhớ mãi trận phục kích đầu tiên của mình giữa núi rừng Việt Bắc.
Đó là những ngày đầu chúng tôi rời Hà Nội lên chiến khu. Sau những tháng ngày vừa xây dựng căn cứ, vừa huấn luyện, đơn vị nhận nhiệm vụ đánh một trận phục kích để tiêu hao lực lượng địch và bảo vệ vùng căn cứ. Với tôi, đó là lần đầu tiên thực sự đối mặt với chiến trường giữa rừng sâu.
Từ khi trời còn chưa sáng, chúng tôi đã lặng lẽ rời lán. Không ai nói chuyện lớn tiếng. Mỗi người mang theo súng, ít đạn và một niềm quyết tâm. Con đường hành quân xuyên qua rừng cây ẩm ướt, lá khô dưới chân cũng phải bước thật nhẹ để tránh phát ra tiếng động.
Đến vị trí phục kích, chúng tôi nhanh chóng vào chỗ ẩn nấp. Người nằm sau bụi cây, người nép bên sườn dốc, người quan sát từng hướng đi. Cả khu rừng bỗng im phăng phắc. Tôi nghe rõ tiếng tim mình đập, nghe cả tiếng lá rừng rung nhẹ trong gió.
Chúng tôi chờ đợi rất lâu. Thời gian dường như trôi chậm hơn trong khoảnh khắc ấy. Tôi nhớ lời các anh đi trước dặn: "Bình tĩnh, chờ đúng thời cơ. Đánh chắc, thắng chắc."
Rồi tiếng bước chân của quân địch từ xa vọng lại. Đoàn xe và binh lính dần tiến vào khu vực chúng tôi đã chọn. Khi hiệu lệnh vang lên, cả đơn vị đồng loạt nổ súng. Tiếng súng giữa rừng phá tan sự yên tĩnh. Chúng tôi nhanh chóng đánh vào đội hình địch rồi lập tức cơ động theo kế hoạch.
Trận đánh diễn ra không dài, nhưng với tôi đó là một khoảnh khắc không thể quên. Lần đầu tiên tôi hiểu rằng người lính không chỉ cần lòng dũng cảm, mà còn cần sự bình tĩnh, đoàn kết và tin tưởng vào đồng đội.
Sau trận ấy, khi trở về lán giữa rừng, ai cũng mệt nhưng trên gương mặt đều ánh lên niềm vui. Chúng tôi không vui vì chiến thắng riêng của mình, mà vì biết rằng mỗi trận đánh nhỏ đều góp phần làm cho cuộc kháng chiến mạnh lên từng ngày.
Đêm hôm đó, bên bếp lửa trong lán tre, tôi lau lại khẩu súng và nhìn những ngọn lửa nhỏ bay lên giữa màn đêm Việt Bắc. Tôi nghĩ về Hà Nội, về những đồng đội đã hy sinh, và tự nhủ rằng con đường phía trước còn dài. Nhưng chúng tôi đã bắt đầu trưởng thành từ chính những trận đánh đầu tiên ấy.
Rừng Việt Bắc đã chứng kiến những bước chân đầu tiên của chúng tôi trên con đường trở thành những người lính thực thụ.



