Trần Quốc Dũng – lái xe Trường Sơn
Đêm không đèn, đường không dấu, anh lái xe xuyên qua bom rải thảm, chở vũ khí và lương thực ra tiền tuyến. Mỗi vòng bánh lăn là một lần đối mặt với hiểm nguy và cái chết. Trần Quốc Dũng – người lái xe Trường Sơn – là biểu tượng của ý chí bền bỉ và tinh thần gan dạ trên tuyến đường huyết mạch của chiến trường.
Những chuyến xe của Dũng thường xuất phát khi màn đêm buông xuống. Đèn xe tắt hoàn toàn, chỉ còn ánh sao mờ và ký ức về con đường để dẫn lối. Con đường Trường Sơn khi ấy không phải là đường nhựa bằng phẳng, mà là những lối mòn ngoằn ngoèo, trơn trượt, bị bom cày xới liên tục. Chỉ một cú đánh lái chậm hoặc một ổ bom chưa nổ cũng có thể biến chuyến đi thành thảm họa.
Bom địch rải thảm suốt dọc tuyến đường. Có những đoạn, Dũng vừa lái vừa nghe rõ tiếng máy bay gầm rú trên đầu, tim thắt lại theo từng nhịp nổ rung chuyển núi rừng. Khi bom dội xuống gần, anh nhanh chóng dừng xe, lao vào hầm trú ẩn tạm, chờ qua loạt đánh phá rồi lại quay về tiếp tục hành trình. Hàng hóa trên xe không chỉ là đạn dược hay gạo muối, mà là sự sống, là sức mạnh để tiền tuyến đứng vững.
Có lần, xe của Dũng trúng mảnh bom, lốp bị rách, thùng xe hư hỏng nặng. Giữa đêm rừng mưa lạnh, anh cùng đồng đội khẩn trương vá lốp, sửa xe trong im lặng, chỉ dám trao đổi bằng ám hiệu. Mồ hôi hòa lẫn nước mưa, tay run vì lạnh và căng thẳng, nhưng anh hiểu rằng nếu xe không kịp đến nơi, cả một đơn vị phía trước có thể thiếu đạn, thiếu lương thực trong giờ phút quyết định.
Điều làm Trần Quốc Dũng tự hào không phải là những chuyến đi an toàn cho riêng mình, mà là việc đoàn xe vẫn nối đuôi nhau không dứt trên Trường Sơn. Mỗi khi trao hàng xong, nhìn những người lính tiền tuyến nhận vũ khí, lương thực với ánh mắt tin cậy, mọi hiểm nguy anh vừa trải qua đều trở nên xứng đáng.
Khi chiến tranh kết thúc, con đường Trường Sơn dần yên tiếng bom. Trần Quốc Dũng trở về đời thường, mang theo trong ký ức những đêm không đèn, những chặng đường sinh tử. Hình ảnh người lái xe lặng lẽ bám vô lăng giữa mưa bom lửa đạn mãi là minh chứng cho tinh thần “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước” – kiên cường, bền bỉ và sẵn sàng hy sinh vì ngày toàn thắng.



