Trần Quốc Hoàn
"Thời Hoa Lửa" là tên gọi thân thuộc để nhớ về 60 ngày đêm quyết tử của quân và dân Thủ đô Hà Nội. Giai đoạn từ cuối năm 1946 đến đầu năm 1947 này không chỉ là một chương sử về sự dũng cảm ở tuyến đầu, mà còn là một câu chuyện về tổ chức và kỷ luật quân sự trong việc bảo vệ cơ quan đầu não và thực hiện cuộc rút lui chiến lược, quyết định vận mệnh của cả cuộc kháng chiến.
Khác với những góc nhìn tập trung vào chiến đấu trực diện, bài văn này làm nổi bật vai trò của công tác bảo vệ và di chuyển bí mật. Trong khi các chiến sĩ cảm tử quân đổ máu để giữ chân địch, thì công tác bảo đảm an toàn cho Chủ tịch Hồ Chí Minh và các cơ quan Trung ương Đảng, Chính phủ rút lên Việt Bắc là nhiệm vụ tối quan trọng. Nhiệm vụ này đòi hỏi sự mưu trí, kín đáo và kỷ luật sắt của các đơn vị bảo vệ. Họ không chiến đấu ồn ào trước mắt địch, mà làm việc thầm lặng, vượt qua vòng vây, đảm bảo an toàn tuyệt đối trên những chặng đường gian khổ.
Sự thành công của cuộc rút lui này chính là yếu tố biến chiến dịch Hà Nội thành một chiến thắng chiến lược mang tính bước ngoặt. Nếu các cơ quan đầu não bị tổn thất, cuộc kháng chiến trường kỳ sẽ đứng trước nguy cơ lớn. Vì vậy, những người tham gia vào công tác bảo vệ và di chuyển có vai trò không kém phần anh hùng so với những người cầm súng ở chiến hào. Họ phải đối mặt với nguy cơ bị địch phát hiện, với sự khắc nghiệt của thời tiết và địa hình, nhưng vẫn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao.
"Thời Hoa Lửa" vì thế là một bức tranh toàn diện, nơi mọi vị trí đều quan trọng, từ người chiến sĩ cảm tử đến người cán bộ phụ trách công tác hậu cần, bảo vệ. Họ đã cùng nhau tạo nên một bản anh hùng ca tập thể, chứng minh tinh thần của một dân tộc kiên quyết bảo vệ độc lập, thể hiện qua câu nói bất hủ của Chủ tịch Hồ Chí Minh: "Thà hy sinh tất cả, chứ nhất định không chịu mất nước." Di sản lớn nhất của thời kỳ này là bài học về sự bền bỉ, mưu trí và tinh thần đoàn kết tuyệt vời.



