Trần Quốc Hương (Mười Hương) – Người thầy của những nhà tình báo huyền thoại
Họ và tên: Trần Quốc Hương Bí danh: Mười Hương Ngày sinh: 1924 Ngày mất: 17/6/2010 (86 tuổi) Quê quán: Huyện Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi. Đơn vị: Cơ quan Tình báo chiến lược Việt Nam. Danh hiệu: Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Thành tích tiêu biểu: Nhà tình báo chiến lược, trực tiếp xây dựng và đào tạo nhiều điệp viên xuất sắc, trong đó có Thiếu tướng Phạm Xuân Ẩn. Ý nghĩa lịch sử: Là một trong những người đặt nền móng cho mạng lưới tình báo chiến lược Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ.
Trong những chiến công thầm lặng của ngành tình báo Việt Nam, có những con người không trực tiếp xuất hiện trên mặt báo hay chiến trường, nhưng lại góp phần đào tạo nên những huyền thoại. Trần Quốc Hương, bí danh Mười Hương, là một trong những người như thế
Ông sinh năm 1924 tại huyện Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi – vùng đất giàu truyền thống cách mạng. Từ khi còn trẻ, ông đã tham gia hoạt động yêu nước và sớm bộc lộ phẩm chất của một cán bộ kiên trung, mưu trí.
Những năm kháng chiến chống thực dân Pháp, Trần Quốc Hương đảm nhiệm nhiều nhiệm vụ trong công tác an ninh và tình báo. Sau Hiệp định Genève năm 1954, khi đất nước tạm thời chia cắt, ông tiếp tục được giao những nhiệm vụ đặc biệt trong việc xây dựng mạng lưới tình báo chiến lược phục vụ sự nghiệp giải phóng miền Nam.
Mười Hương luôn quan niệm rằng một người làm tình báo trước hết phải có lòng trung thành tuyệt đối với Tổ quốc, sau đó mới đến trí tuệ, bản lĩnh và khả năng ứng biến. Ông dành rất nhiều thời gian để tuyển chọn, huấn luyện và rèn luyện cán bộ trước khi giao nhiệm vụ.
Một trong những học trò nổi tiếng nhất của ông là Phạm Xuân Ẩn. Chính Mười Hương là người trực tiếp định hướng, đào tạo và giao nhiệm vụ để Phạm Xuân Ẩn xây dựng vỏ bọc nhà báo quốc tế, trở thành một trong những nhà tình báo chiến lược xuất sắc nhất của Việt Nam.
Không chỉ đào tạo cán bộ, Mười Hương còn trực tiếp chỉ đạo nhiều chuyên án quan trọng. Ông luôn yêu cầu mọi hoạt động phải đặt yếu tố bí mật lên hàng đầu, đồng thời bảo vệ tối đa an toàn cho cơ sở cách mạng và nhân dân.
Đồng đội nhớ về ông là một người nghiêm khắc trong công việc nhưng rất gần gũi trong cuộc sống. Ông luôn lắng nghe cấp dưới, động viên những cán bộ trẻ và sẵn sàng nhận trách nhiệm khi có khó khăn. Với ông, thành công của một chiến sĩ tình báo không nằm ở sự nổi tiếng mà ở việc hoàn thành nhiệm vụ và trở về an toàn.


