TRẦN QUỐC TOẢN – LÁ CỜ THÊU SÁU CHỮ
Trần Quốc Toản là một thiếu niên thuộc hoàng tộc nhà Trần, nổi tiếng với lá cờ “Phá cường địch, báo hoàng ân” và đã trực tiếp tham gia chống quân Nguyên – Mông năm 1285. Ông hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Năm 1285, Đại Việt đứng trước một cuộc chiến mà không ai biết sẽ kéo dài bao lâu. Quân Nguyên – Mông từ phương Bắc tràn xuống với lực lượng đông đảo, vó ngựa của họ đã đi qua nhiều vùng đất rộng lớn ở châu Á và châu Âu. Trước một đội quân hùng mạnh như vậy, triều đình nhà Trần phải gấp rút chuẩn bị cho cuộc kháng chiến.
Trong những ngày ấy, tại kinh thành Thăng Long có một người thiếu niên mới khoảng mười sáu tuổi nhưng trong lòng đã sục sôi ý chí đánh giặc. Đó là Trần Quốc Toản, một người thuộc hoàng tộc nhà Trần.
Tuổi còn nhỏ nên Quốc Toản chưa được tham dự Hội nghị Bình Than, nơi các vương hầu và tướng lĩnh bàn việc chống quân Nguyên. Chàng thiếu niên nhiều lần xin được vào dự nhưng không được chấp thuận vì chưa đủ tuổi.
Có lẽ đó là một trong những lần hiếm hoi mà một người trẻ cảm thấy mình bị bỏ lại phía sau khi đất nước đang đứng trước nguy hiểm.
Quốc Toản không cam lòng.
Tương truyền rằng trong một lần gặp vua Trần Nhân Tông, vì quá nóng lòng muốn xin được đánh giặc, Quốc Toản đã vô tình bóp nát quả cam đang cầm trong tay mà không hay biết.
Quả cam ấy trở thành một chi tiết rất nổi tiếng trong câu chuyện về ông.
Nhưng điều đáng nhớ không nằm ở quả cam.
Điều đáng nhớ là sau khi trở về, Trần Quốc Toản không ngồi chờ người khác giao nhiệm vụ.
Ông tự mình tập hợp những người có cùng chí hướng, chiêu mộ quân lính và dựng một lá cờ riêng.
Trên lá cờ ấy có sáu chữ:
“Phá cường địch, báo hoàng ân.”
Có nghĩa là phá giặc mạnh, báo đáp ơn vua.
Một người còn rất trẻ đã tự mình tập hợp lực lượng giữa lúc đất nước chuẩn bị bước vào chiến tranh.
Rồi quân Nguyên tiến vào Đại Việt.
Những ngày đầu của cuộc chiến vô cùng khốc liệt. Quân Trần phải nhiều lần rút lui để bảo toàn lực lượng. Thăng Long có lúc rơi vào tay quân Nguyên. Nhà vua và triều đình phải rời kinh thành, quân đội phân tán về nhiều địa phương.
Nhưng cuộc chiến chưa kết thúc.
Ở nhiều nơi, các lực lượng của Đại Việt tiếp tục chống trả.
Trần Quốc Toản cũng đem quân tham gia chiến đấu.
Đội quân của ông không phải một lực lượng khổng lồ. Những người đi theo ông phần lớn là những người trẻ, những người dân và binh lính cùng chung quyết tâm chống giặc.
Họ mang theo lá cờ sáu chữ.
Mỗi khi lá cờ xuất hiện giữa chiến trường, những người lính biết rằng đó là đội quân của vị tướng trẻ.
Có thể họ không biết người chỉ huy của mình bao nhiêu tuổi.
Nhưng họ biết ông chiến đấu cùng họ.
Trong những trận đánh, Quốc Toản không đứng phía sau chỉ huy.
Ông trực tiếp dẫn quân.
Những người lính trẻ đi theo lá cờ ấy từ trận này sang trận khác.
Cuộc kháng chiến dần chuyển sang thế phản công.
Quân Nguyên gặp nhiều khó khăn vì phải chiến đấu trong một vùng đất xa lạ, khí hậu khắc nghiệt, đường sá khó khăn và liên tục bị quân dân Đại Việt tập kích.
Những chiến thắng bắt đầu xuất hiện.
Quân Trần từng bước giành lại thế chủ động.
Nhưng giữa lúc cuộc kháng chiến đang diễn ra, Trần Quốc Toản đã hy sinh.
Ông ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.
Không có nhiều tài liệu ghi lại chính xác những giây phút cuối cùng của ông. Chúng ta chỉ biết rằng người thiếu niên từng bóp nát quả cam vì không được dự bàn việc nước đã thực sự bước vào chiến trường và chiến đấu cho điều mà mình mong muốn.
Ông không sống đủ lâu để chứng kiến toàn bộ thắng lợi của cuộc kháng chiến.
Nhưng lá cờ của ông vẫn ở lại trong ký ức lịch sử.
Hình ảnh một thiếu niên cầm quân ra trận đã trở thành một câu chuyện được kể lại cho nhiều thế hệ.
Điều đặc biệt là khi còn nhỏ, nhiều người trong chúng ta thường nghĩ Trần Quốc Toản là một nhân vật rất xa xôi, chỉ tồn tại trong sách giáo khoa. Nhưng nếu nhìn kỹ hơn, ông thực ra cũng từng là một người trẻ với những cảm xúc rất gần gũi.
Ông nóng lòng.
Ông muốn được công nhận.
Ông không muốn đứng ngoài khi những người khác đang lo việc nước.
Chỉ khác một điều: thời đại mà ông sống không cho phép tuổi trẻ đứng yên.
Đất nước đang có chiến tranh.
Và ông đã chọn hành động.
Hơn bảy trăm năm đã trôi qua, người ta vẫn nhắc đến Trần Quốc Toản bằng hình ảnh lá cờ sáu chữ.
Không phải vì ông đã sống một cuộc đời thật dài.
Mà bởi chỉ trong một thời gian rất ngắn, ông đã làm được điều khiến nhiều thế hệ sau phải nhớ đến.
Ngày nay, trẻ em học về ông trong những bài học lịch sử đầu tiên. Hình ảnh chàng thiếu niên bóp nát quả cam, rồi dựng cờ tập hợp quân lính, đã trở thành một biểu tượng đẹp về lòng yêu nước của tuổi trẻ.
Nhưng có lẽ câu chuyện ấy còn nhắc chúng ta một điều khác.
Tuổi trẻ không nhất thiết phải chờ đến khi thật lớn mới có thể làm được điều có ý nghĩa.
Điều quan trọng là khi đất nước, cộng đồng hay những người xung quanh cần mình, ta có dám nhận lấy trách nhiệm hay không.
Trần Quốc Toản đã không chờ đến lúc mình được trao một vị trí.
Ông tự tìm cách đóng góp.
Và có lẽ chính vì thế, một người chỉ sống chưa đầy hai mươi năm lại có thể để lại một cái tên tồn tại suốt nhiều thế kỷ.


