TRẬN SỐT RÉT ÁC TÍNH Ở LẠNG SƠN
Sau chặng đường từ chiến trường Campuchia ra biên giới phía Bắc, chú Trần Thanh Ba tiếp tục cùng đơn vị huấn luyện, chốt giữ tại Lạng Sơn. Với người lính đã từng đi qua đói khát, bom mìn và những cuộc hành quân gian khổ, tưởng như khó khăn nào cũng có thể chịu đựng được. Nhưng ở Lạng Sơn, chú lại đối mặt với một thử thách khác, âm thầm mà dữ dội: trận sốt rét ác tính suýt lấy đi mạng sống của mình.
Sốt rét là căn bệnh ám ảnh nhiều người lính thời chiến. Nó không ồn ào như tiếng súng, không bất ngờ như mìn nổ, nhưng có thể quật ngã một con người rất nhanh. Với chú Ba, cơn bệnh ấy đến nặng đến mức cơ thể suy kiệt nghiêm trọng. Từ một người lính khỏe mạnh, chú sụt cân nhanh, người chỉ còn da bọc xương, không thể tự đi lại, mọi sinh hoạt phải nhờ y tá và đồng đội chăm sóc.
Trong những ngày bệnh nặng, chú Ba rơi vào trạng thái lơ mơ, lúc tỉnh lúc mê. Có lúc nghe được tiếng người xung quanh, có lúc lại như chìm trong giấc ngủ sâu. Cơ thể nóng lạnh thất thường, sức lực cạn dần. Những người trong đơn vị nhìn chú mà lo lắng, bởi ai cũng hiểu sốt rét ác tính nếu không được cứu chữa kịp thời thì rất khó qua khỏi.
Giữa lúc tình hình nguy kịch, một bác sĩ người Thanh Hóa vừa trở lại đơn vị đã đến kiểm tra cho chú. Sau khi xem xét tình trạng bệnh và hỏi lại việc điều trị trước đó, ông nhận định chú Ba đang ở tình thế rất nặng, cần dùng thuốc mạnh để cứu chữa ngay. Trong điều kiện y tế chiến trường còn nhiều thiếu thốn, quyết định kịp thời của người bác sĩ ấy có ý nghĩa như giành lại sự sống từng giờ, từng phút.
Chú Ba nhớ, sau khi được tiêm thuốc điều trị, cơ thể chú bắt đầu có chuyển biến. Từ trạng thái mê mệt, chú dần tỉnh lại. Đến chiều cùng ngày, người nhẹ hơn, ý thức rõ hơn, cảm giác như vừa thoát khỏi một vực sâu. Với chú, đó là một lần trở về từ ranh giới mong manh giữa sống và chết.
Sự hồi phục ấy không chỉ là kết quả của thuốc men, mà còn là nhờ sự tận tình của những người làm quân y, y tá và đồng đội trong đơn vị. Trong chiến tranh, người lính bị thương hay bị bệnh đều dựa vào nhau để vượt qua. Có người trực tiếp chữa trị, có người chăm sóc bữa ăn, ngụm nước, có người động viên để người bệnh không buông xuôi. Chính tình thương và trách nhiệm ấy đã nâng đỡ chú Ba trong những ngày yếu nhất của đời lính.
Sau này, khi đã qua cơn nguy kịch, chú Ba vẫn còn bị những cơn sốt hành hạ một thời gian dài. Cứ đến giờ nhất định trong ngày, người lại rét run, phải đắp chăn dù thời tiết nóng. Di chứng của sốt rét theo chú về cả sau chiến tranh, như một dấu vết âm thầm của những năm tháng sống, chiến đấu nơi rừng núi, biên giới.
Nhắc lại trận sốt rét ác tính ở Lạng Sơn, chú Ba không chỉ nhớ đến nỗi đau bệnh tật, mà còn nhớ đến người bác sĩ đã kịp thời cứu mình. Nếu không có sự phát hiện và điều trị đúng lúc ấy, có lẽ chú đã không thể trở về quê hương, không thể kể lại những câu chuyện hôm nay. Trong ký ức của chú, người bác sĩ quê Thanh Hóa ấy là một ân nhân, một người đồng đội đã góp phần giữ chú ở lại với cuộc đời.
Câu chuyện về trận sốt rét ác tính cho thấy chiến trường không chỉ có hiểm nguy từ bom đạn. Người lính còn phải chiến đấu với bệnh tật, thiếu thốn và sự suy kiệt của cơ thể. Có những trận đánh diễn ra ngoài mặt trận, nhưng cũng có những trận chiến thầm lặng diễn ra trên giường bệnh, nơi người lính phải giành lại sự sống bằng ý chí, bằng thuốc men ít ỏi và bằng tình đồng đội.
Với chú Trần Thanh Ba, những ngày ở Lạng Sơn vì thế không chỉ là ký ức về chốt giữ, huấn luyện và sẵn sàng chiến đấu nơi biên giới phía Bắc. Đó còn là ký ức về một lần vượt qua cái chết, để tiếp tục sống, tiếp tục làm nhiệm vụ và sau này trở về với quê hương, mang theo trong mình những dấu tích không thể quên của một thời quân ngũ.



