Trận tập kích Ung Châu: Tấn công trước để tự vệ
Chiến lược "Ngồi yên chờ giặc không bằng đem quân đánh trước" táo bạo trong lịch sử quân sự Đại Việt.
Năm 1075, nhận thấy nhà Tống đang ráo riết tích trữ lương thảo, luyện quân ở các căn cứ Ung Châu, Khâm Châu, Liêm Châu nhằm chuẩn bị xâm lược Đại Việt, Thái úy Lý Thường Kiệt đã đưa ra quyết định quân sự có tính bước ngoặt: "Ngồi yên chờ giặc không bằng đem quân đánh trước để chặn mũi nhọn của giặc".
Ông chỉ huy 10 vạn quân thủy bộ bất ngờ vượt biên giới, tấn công thẳng vào các căn cứ quân sự của nhà Tống. Bằng nghệ thuật tác chiến thần tốc, quân Đại Việt nhanh chóng hạ Khâm Châu, Liêm Châu rồi vây hãm thành Ung Châu – đại bản doanh quân sự trọng yếu nhất của giặc. Sau 42 ngày đêm vây hãm kiên trì và mưu trí, quân ta đã san bằng căn cứ Ung Châu, tiêu hủy toàn bộ lương thảo, khí giới tích trữ của địch rồi chủ động rút quân về nước lập tuyến phòng thủ. Chiến dịch chủ động tiến công này đã làm phá phá hoàn toàn kế hoạch xâm lược ban đầu của nhà Tống, giúp Đại Việt giành lại thế chủ động chiến lược.



