Cựu chiến binh

Trần Tất Đính – Người giữ lửa ký ức giữa đời thường

Trong kho tàng lịch sử của dân tộc, bên cạnh những tên tuổi lẫy lừng được ghi vào sử sách, vẫn còn đó những "nhân chứng sống" lặng lẽ giữa đời thường. Ông Trần Tất Đính là một trong những gương mặt như thế – một nhân chứng của một thời hoa lửa oanh liệt, người mang trong mình những câu chuyện chưa kể về một giai đoạn lịch sử hào hùng của quê hương.

Ninh Bình17/04/2026Đỗ Thanh Mai (Tây Hoa Lư)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Trần Tất Đính – Người giữ lửa ký ức giữa đời thường

Sinh ra và lớn lên khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, tuổi trẻ của ông Trần Tất Đính đã gắn liền với lý tưởng cách mạng. Những câu chuyện của ông không chỉ là hồi ức cá nhân mà còn là những thước phim tư liệu quý giá về tình đồng chí, lòng yêu nước và ý chí quật cường của thế hệ thanh niên thời bấy giờ. Qua lời kể của ông, những trận đánh cam go, những buổi băng rừng lội suối hay những giây phút ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên sống động và chân thực hơn bao giờ hết.Năm 1966 tham gia vào quân đội khi chỉ mới mười tám đôi mươi, độ tuổi mà người ta thường mơ về những tương lai tươi sáng, nhưng chú Đính đã chọn con đường đầy gian khổ, hy sinh vì đất nước. Trải qua 6 tháng huấn luyện quân trường tại Ninh Bình, chú bắt đầu cuộc hành trình đầy hiểm nguy, hành quân bộ vào miền Nam đến chiến trường miền Đông Nam Bộ. Chính tại đây, nơi chiến trường khốc liệt chú đã trải qua nhiều trận oanh tạc của địch là mảnh ký ức không thể nào quên. Những trận càn của Mỹ như vết dao khắc sâu trong trí nhớ, chú kể lại những lần bị máy bay Mỹ phát hiện và tấn công, khi phải nằm sấp giữa đường để tránh bom đạn. Trong những giây phút tưởng chừng như không thể vượt qua, lòng dũng cảm và ý chí kiên cường đã giúp chú tiếp tục chiến đấu, dù biết rằng mất mát đồng đội là nỗi đau không lời nào diễn tả được.

Hơn 10 năm khoác trên vai màu áo lính, chú Trần Tất Đính đều góp mặt trong các trận đánh lớn như: Chiến dịch Tây Bắc Sài Gòn, Chiến dịch Nguyễn Huệ, đặc biệt thời khắc mà chú luôn ghi nhớ đó là chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, kéo dài từ ngày 30/3 đến 30/4/1975. Những ngày tháng cận kề giải phóng là khoảng thời gian đầy cảm xúc đối với chú. Khi ấy, chú được điều sang đội ĐT21, nơi thực hiện nhiệm vụ tiếp nhận thương binh và bệnh binh. Những chiến thắng liên tiếp tại các chiến địa mang niềm vui lớn lao, đến nỗi quân ta gần như không cần thêm lương thực hay thực phẩm bởi tinh thần chiến thắng đã trở thành nguồn sống, tiếp thêm sức mạnh cho tất cả. Chú Đính chia sẻ niềm phấn khởi khi ngày nào bản đồ cũng được tô đỏ, ghi dấu cho những tỉnh thành được bộ đội ta giải phóng, nhất là vào ngày 30/4 lịch sử.

Dù đã trải qua nhiều thăng trầm, nhưng những năm tháng gian khổ trên chiến trường không làm phai nhạt tinh thần lạc quan và lòng yêu nước mãnh liệt của chú Trần Tất Đính. Sau chiến tranh, chú Đính vẫn tiếp tục cống hiến tài năng của mình cho quê hương, biến những ký ức khốc liệt thành những tác phẩm âm nhạc đầy cảm xúc. Từng là Chủ nhiệm CLB thơ Quê Hương thuộc Trung tâm Văn hóa - Thể thao Quận 12. Bằng trái tim của một người lính, chú đã sáng tác hàng trăm bài hát ca ngợi quê hương, đất nước và lòng dũng cảm của quân và dân ta. Trò chuyện cùng “Người ghi lại cảm xúc qua thơ ca”, chúng tôi như có dịp xem lại những thước phim chân thật qua từng bài thơ của chú. Khi đọc lên những vần thơ ấy, giọng chú đôi lúc nghẹn ngào, như thể những ký ức của đồng đội và chiến trường xưa vẫn đang hiện hữu. Một trong những bài thơ mà chú tâm đắc nhất, phải kể đến là tác phẩm “Người lính trở về” viết trong những ngày hòa bình được lập lại. Trong từng câu chữ, chú đã khéo léo lồng ghép sự hy sinh, lòng kiên cường của người lính và niềm vui khôn tả của dân tộc khi đất nước được giải phóng.

“Chưa khi nào ta tự hào đến thế,

Xuân đã đến rồi Tổ quốc của tôi ơi!”

Dù đã 77 tuổi, chú vẫn nhớ như in hình ảnh những đồng đội cầm lá cờ giải phóng tiến vào thành phố được khắc họa rõ nét trong bài thơ “Tổ quốc của tôi ơi!”, đối với chú, khoảnh khắc ấy là minh chứng cho tinh thần bất khuất của người lính Bộ đội Cụ Hồ, niềm tự hào khi thấy đất nước thống nhất.

Có thể nói, những tác phẩm của chú không chỉ là lời kể về quá khứ, mà còn là lời nhắn nhủ đầy ý nghĩa gửi tới thế hệ sau, rằng tự do không tự nhiên mà có, hòa bình là kết quả của những hy sinh thầm lặng. Nhìn lại những năm tháng chiến đấu đầy gian khổ, chú Trần Tất Đính cảm nhận sâu sắc giá trị của tự do và hòa bình, trước sự phát triển không ngừng của quê hương, niềm tin của chú vào Đảng và Tổ quốc lại càng được củng cố. Chú hy vọng thế hệ trẻ sẽ luôn trân trọng giá trị của hòa bình, đoàn kết và học hỏi từ những câu chuyện lịch sử để xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn