Bài viết

Trần Thị Chiên

Thái Nguyên16/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trần Thị Chiên là y tá tại một trạm quân y dã chiến giữa rừng trong những năm chiến tranh. Công việc của chị không có tiếng súng, nhưng lại luôn gắn với ranh giới giữa sự sống và cái chết.

Một đêm năm 1974, sau một trận đánh lớn, thương binh được đưa về liên tục. Lán nhỏ không còn chỗ trống, ánh đèn dầu chập chờn, tiếng rên đau xen lẫn tiếng gió rừng. Chiên gần như không kịp nghỉ, cứ hết ca này đến ca khác, thay băng, cầm máu, động viên từng người.

Có một chiến sĩ trẻ bị thương nặng, nằm im không nói được gì. Chiên nắm tay anh, chỉ nói ngắn: “Cố lên, còn đồng đội đang chờ.” Không lời hứa chắc chắn, nhưng giọng nói ấy khiến người lính dần giữ được hơi thở ổn định hơn.

Đến gần sáng, nhiều người đã qua cơn nguy kịch. Chiên ngồi tựa vào vách lán, tay vẫn còn dính băng gạc, mắt đỏ vì thiếu ngủ. Nhưng chỉ ít phút sau, cáng thương mới lại được đưa vào, và chị lại đứng dậy làm tiếp như chưa từng dừng lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn