Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Trần Thị Chính- Bông hoa trong lửa đạn

"Một chân đã mất, tay bại liệt và con mắt mù lòa này của tôi chỉ là một phần máu thịt được hòa quyện vào máu xương của hàng nghìn đồng đội đã vĩnh viễn nằm xuống để cho đất nước đứng lên". Câu chuyện về những bước chân trên con đường Cách mạng vẫn luôn lưu giữ hơi thở của một thời đau thương xương máu. Có bước chân nào vắng bóng khổ đau, vắng bóng những kỉ niệm đồng hành cùng đôi vai sát cánh tháng ngày chiến trường bom đạn. Tỏa ngát ngay trên mảnh đất quê hương tôi, chuyện một người phụ nữ ki

Đà Nẵng29/12/2025Lê Trương Thục Minh (Chi đoàn 10 chuyên Văn - Đoàn trường THPT chuyên Lê Thánh Tông - Phường Hội An Tây)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Một chân đã mất, tay bại liệt và con mắt mù lòa này của tôi chỉ là một phần máu thịt được hòa quyện vào máu xương của hàng nghìn đồng đội đã vĩnh viễn nằm xuống để cho đất nước đứng lên".

Câu chuyện về những bước chân trên con đường Cách mạng vẫn luôn lưu giữ hơi thở của một thời đau thương xương máu. Có bước chân nào vắng bóng khổ đau, vắng bóng những kỉ niệm đồng hành cùng đôi vai sát cánh tháng ngày chiến trường bom đạn. Tỏa ngát ngay trên mảnh đất quê hương tôi, chuyện một người phụ nữ kiên cường, mang niềm yêu với đời vẫn mãi như bản nhạc hoài âm ỉ.

Con đường đi đến Cách mạng của bà Trần Thị Chính cất bước từ mảnh kí ức đau đớn của gia đình, quê hương mình. Bà Trần Thị Chính sinh năm 1945, tại Điện Thọ, Điện Bàn, Quảng Nam(cũ). Cha bà là liệt sĩ Trần Thiệt, hi sinh trong trận Không chiến chống thực dân pháp. Qua những lời phỏng vấn của báo chí, bà vẫn không khỏi xót xa, căm hờn khi kể về kí ức cha bà bị dây thép gai cột quanh đầu. Giặc tra tấn ông dã man lắm, song chí bất khuất, thương con: “ bây có chặt thì bây chặt đi, con tao nhỏ dại đứng ngó tao kia kìa”(lời kể của Trần Thị Chính)”. Mẹ bà sau này cũng bị tra tấn tàn bạo, ra đi, rời tay 7 chị em nhỏ côi cút giữa đời năm bà 10 tuổi. Lên 11, Trần Thị Chính tham gia làm giao liên ở địa phương, mong muốn cống hiến sức mình vì độc lập nước nhà. Trong kí ức của nữ anh hùng Trần Thị Chính, những dòng quá khứ vẫn cứ mãi tuôn suốt bao năm, được cất giấu kỹ càng, trân báu.

Chuyện một thời hoa lửa của nữ chiến sĩ thật rất hào hùng, in dấu giữa dòng thời gian ngần ấy năm đời người chiến sĩ. "Một chân đã mất, tay bại liệt và con mắt mù lòa này của tôi chỉ là một phần máu thịt được hòa quyện vào máu xương của hàng nghìn đồng đội đã vĩnh viễn nằm xuống để cho đất nước đứng lên". Trần Thị chính đã có một thời hồng ca oanh liệt khó quên. Một lần người kể, ngày xưa dùng “mỹ nhân kế” để dụ địch qua nhà, sau đó cùng anh em bắt sống, lập công… Đại tá Lê Anh Dũng vì cảm phục đời chiến đấu như bản hồng ca của nữ chiến sĩ, đã viết những lời thơ:

“Một chân, một mắt, một tay

Một mình rồi lại loay hoay một mình”

“Một mắt” là chứng tích cho một lần chinh chiến, khi bà đang ẩn nấp, chiến đấu, bọn giặc đi qua may thay không nhìn thấy bà, nhưng bánh xe đã chặn lên con mắt. Thương tật ấy rất nặng nỗi đau đơn, nữ chiến sĩ bò xuống hầm để các đồng chí khác băng bó, “móc mắt”. Suốt hai tiếng đồng hồ, Trần Thị Chính nghiến răng nghiến lợi chịu đựng nỗi đau xé thịt, không thể để tiếng kêu la của mình làm lộ vị trí đồng đội. Nuốt tiếng thét đớn đau cho một thời đau đớn… “Một chân”, “một tay” cũng bị lấy đi trong những lần đau thương ác liệt. Đặc biệt vào tháng 11/ 1963, khi đang che giấu 8 chiến sĩ trọng thương trong bụi mía, tránh để địch phát hiện, bà nằm giãy giụa, kêu la rằng ấy là “bụi mía nuôi sống chị em tôi”. Đứng trước 22 xe tăng và những kẻ địch hung hãn giật tóc, đánh tới tấp vào mặt, bà vẫn bất ngã chí, quyết bảo vệ anh em mình. Đến sau này, một người chiến sĩ đã từng được bà bảo vệ, ông Bàn Huy Tâm đã lặn lội vào Quảng Nam để tìm gặp ân nhân ngày trước chưa nhìn tỏ mặt nhau. Sau mỗi dịp hạnh ngộ, chuyện khi xưa cứ nghẹn ngào sống dậy, khó quên…

Một đời người quý giá biết bao nhiêu, rực rỡ biết bao nhiêu trong một thời hoa lửa hào hùng. Trần Thị Chính được kết nạp vào đảng khi rất trẻ, sau được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang nhân dân cho một thời huy hoàng cống hiến. Thời hoa lửa rực sáng của bà, còn mãi soi rọi vào con tim những ai hôm nay và ngày mai.

Bóng lửa hồng vẫn đang tiếp nối trong hành trình ủ lửa và thiện nguyện của bà. Nữ anh hùng Trần Thị Chính đã bén duyên với con đường thiện nguyện từ khi xưa tham gia với anh em đi giúp đỡ đồng bào. Kí ức khi xưa với những bát cơm toàn rau rừng của đồng bào Cơ Tu ở vùng cao Tây Giang hay người Ca Dong ở Nam Trà My đã thôi thúc bà vẫn lặn lội những lần đi lên miền núi heo hút nơi đại ngàn. Trường Sơn từ Nghệ An cho đến Quảng Ngãi, Bình Định hay thậm chí các tỉnh Tây Nguyên đã in đậm dấu chân tình nguyện của bà. Suốt ngần ấy năm trôi qua, bóng dáng ấy vẫn miệt mài gieo mầm cho những phận đời khác. Một đời nối tiếp những đời…

Câu chuyện về nữ anh hùng Trần Thị Chính gợi nhớ đến bao bóng hình anh dũng dân tộc, đã gửi gắm đến những ai thao thức về đêm trường đau thương của dân tộc một góc nhìn chân thực, đầy cảm động. Khi “chân lý” sống của họ- những con người anh hùng vẫn đời đời được khắc dấu, dường như trong mỗi hơi thở của ta, của dân tộc ta vẫn âm ỉ một cách lối sống chan đầy biết ơn và tự hào, là sự đắp bồi lại những dòng đau thương, là sự tiếp nối “chiều xuân” nước nhà…

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn