Trần Thị Chúc – ngọn lửa nơi trạm cứu thương
Trần Thị Chúc sinh năm 1957, là y tá trẻ tại một trạm quân y dã chiến trong những năm chiến tranh ác liệt.
Một đêm năm 1975, khi trận đánh diễn ra gần khu vực đóng quân, thương binh được đưa về liên tục. Tiếng pháo vẫn nổ rền xa xa, nhưng Chúc vẫn bình tĩnh băng bó từng vết thương, đôi tay thoăn thoắt không ngừng nghỉ.
Có một người lính bị thương nặng, luôn thì thầm rằng mình không thể sống sót. Chúc nắm tay anh, nói nhỏ: “Anh còn sống là còn hy vọng.” Câu nói ấy khiến anh cố gắng vượt qua cơn nguy kịch.
Đến rạng sáng, nhiều người đã qua cơn nguy hiểm. Trần Thị Chúc gục xuống bên góc lán vì kiệt sức, nhưng miệng vẫn mỉm cười khi nghe tin đơn vị đã ổn định.
Giữa chiến tranh, cô không cầm súng, nhưng lại giữ lại sự sống cho rất nhiều người.



