Cựu chiến binh

Trần Thị Lan

Câu chuyện về một nữ thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn, nơi tuổi trẻ được gửi lại giữa bom đạn nhưng vẫn sáng lên tinh thần lạc quan, dũng cảm và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.

Thái Nguyên06/03/2026Bùi Thị Huyền Chang (Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà nhỏ nằm ven thành phố Thái Nguyên, bà Trần Thị Lan vẫn giữ cẩn thận chiếc khăn tay đã bạc màu theo thời gian. Với nhiều người, đó chỉ là một kỷ vật bình thường, nhưng với bà, đó là dấu ấn của những năm tháng tuổi trẻ trên tuyến lửa Trường Sơn – nơi bà đã sống, chiến đấu và trưởng thành trong những ngày tháng khốc liệt của chiến tranh. Sinh năm 1950, lớn lên trong hoàn cảnh đất nước còn chia cắt, năm 1968, khi vừa tròn 18 tuổi, bà Lan tình nguyện tham gia lực lượng Thanh niên xung phong. Quyết định ấy đến rất tự nhiên, như lời bà kể: “Ngày đó, thấy bạn bè cùng trang lứa lên đường, mình chỉ nghĩ đơn giản là đất nước cần thì mình đi.” Sau thời gian huấn luyện, bà được phân công làm nhiệm vụ mở đường và đảm bảo giao thông trên tuyến vận tải chiến lược Trường Sơn. Công việc của các đội Thanh niên xung phong vô cùng nguy hiểm. Ban ngày ẩn mình trong rừng để tránh máy bay địch, ban đêm lại ra san lấp hố bom, sửa đường, dẫn xe qua những đoạn nguy hiểm. Bom đạn trút xuống gần như mỗi ngày. Có những lúc, vừa san xong một đoạn đường thì máy bay lại quay lại ném bom, tất cả công việc phải làm lại từ đầu. “Có hôm đào đất cả đêm, người mệt rã rời, nhưng chỉ cần nghe tin đoàn xe sắp tới là ai cũng cố gắng làm cho xong,” bà nhớ lại. Khó khăn không chỉ đến từ bom đạn mà còn từ điều kiện sinh hoạt thiếu thốn. Lương thực ít ỏi, nước sạch hiếm hoi, sốt rét rừng là nỗi ám ảnh thường trực. Nhiều đồng đội của bà đã ngã xuống không phải vì bom mà vì bệnh tật và kiệt sức.

Một kỷ niệm mà bà Lan không thể quên là trận bom năm 1972. Khi đó, đội của bà đang làm nhiệm vụ san lấp hố bom thì máy bay bất ngờ quay lại. Mọi người vội chạy vào hầm trú ẩn, nhưng một người đồng đội chưa kịp vào. Không chút do dự, bà cùng một người khác lao ra kéo bạn vào nơi an toàn. “Lúc đó không kịp suy nghĩ gì cả, chỉ sợ chậm một chút là bạn mình không còn nữa,” bà kể, giọng vẫn nghẹn lại sau hơn 50 năm. Sau trận bom, nhiều người trong đội bị thương, nhưng không ai xin rời vị trí. Chỉ sau một ngày nghỉ ngắn, họ lại tiếp tục công việc, bởi tuyến đường phải luôn thông suốt để chi viện cho chiến trường miền Nam. Dù sống giữa bom đạn, tuổi trẻ của những cô gái Thanh niên xung phong vẫn có những khoảnh khắc lạc quan và đầy sức sống. Những buổi tối hiếm hoi không có máy bay, họ ngồi bên nhau hát, kể chuyện quê nhà, chia nhau từng lá thư từ gia đình. “Chúng tôi sống với nhau như chị em ruột. Chính tình cảm đó giúp mọi người vượt qua được những ngày tháng khó khăn nhất,” bà Lan xúc động nói. Năm 1975, khi đất nước hoàn toàn giải phóng, bà cùng đơn vị vỡ òa trong niềm vui. Những năm tháng gian khổ cuối cùng cũng được đền đáp bằng ngày hòa bình. Tuy nhiên, niềm vui ấy luôn xen lẫn nỗi nhớ về những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi rừng sâu. Trở về quê hương sau chiến tranh, bà Lan bắt đầu lại cuộc sống từ hai bàn tay trắng. Những di chứng của chiến tranh như sức khỏe yếu, đau nhức khi trái gió trở trời vẫn theo bà đến tận hôm nay. Nhưng với tinh thần của một cựu Thanh niên xung phong, bà luôn lạc quan, tích cực tham gia công tác địa phương và các hoạt động của Hội Cựu Thanh niên xung phong. Hiện nay, bà thường xuyên tham gia các buổi nói chuyện truyền thống tại trường học và các chương trình giao lưu với thanh niên. Với bà, việc kể lại những câu chuyện năm xưa không phải để nhắc về gian khổ, mà để thế hệ trẻ hiểu hơn về giá trị của hòa bình. Khi được hỏi điều mong muốn nhất, bà Lan nhẹ nhàng nói: “Chỉ mong các bạn trẻ hôm nay sống tốt, học tập và làm việc hết mình. Chúng tôi đã đi qua chiến tranh, chỉ mong thế hệ sau giữ gìn và xây dựng đất nước ngày càng tốt đẹp hơn.”

Rời căn nhà nhỏ của bà Lan, chúng tôi mang theo không chỉ là một câu chuyện lịch sử, mà còn là bài học về lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh thầm lặng của một thế hệ thanh niên Việt Nam trong thời hoa lửa. Những ký ức ấy sẽ mãi là ngọn lửa truyền cảm hứng, nhắc nhở thế hệ hôm nay biết trân trọng hòa bình và sống xứng đáng với những hy sinh của cha anh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn