TRẦN THỊ MAI CÚC CỰU CHIẾN BINH

Ánh Sáng Đổi Lấy Hòa Bình: Câu Chuyện Người Lính Hậu Cần
Bà là Trần Thị Mai Cúc sinh năm 1966, khi mới mười chín tuổi, bà tạm biệt quê hương Đức Phổ, Quảng Ngãi để đi theo cách mạng. Khác với nhiều đồng đội cầm súng nơi tuyến đầu, bà là người lính ở tuyến Hậu cần thầm lặng của Quân khu 5. Nhiệm vụ của bà là gánh vác sự sống cho chiến trường. Giữa rừng sâu Kon Tum và Quảng Ngãi, bà sống trong những hầm hào, chiếc võng mắc sâu dưới lòng đất, nơi mà ánh sáng và an toàn là một thứ xa xỉ. Bà nấu cơm cho cả đại đội, có lúc đến 70 anh em. Nỗi sợ hãi lớn nhất không chỉ là bom đạn mà còn là đói rét. Lương thực vô cùng eo hẹp, 80 con người chỉ có vỏn vẹn 15kg gạo cho ba bữa, nên khoai mì, củ sắn trở thành thức ăn chính để cầm hơi. Mọi việc đều phải tuyệt đối bí mật: nấu ăn phải chui xuống hầm để không một làn khói nào bốc lên, vì chỉ cần một dấu hiệu nhỏ thôi là máy bay địch sẽ trút bom xuống. Cứ ba tiếng đồng hồ, chúng tôi lại lặng lẽ gồng gánh những chuyến hàng nặng trĩu, đưa đạn dược, tiếp tế vào cho tiền tuyến và đưa những anh em thương binh nặng ra ngoài. Chúng tôi là mạch máu nuôi dưỡng chiến trường. Cuộc sống dựa hoàn toàn vào sự bí mật, sự che chở của rừng và sự đoàn kết sắt son của đồng đội. Năm 28 tuổi, sau bao ngày tháng gian khổ chiến đấu cùng căn bệnh sốt rét ác tính trong rừng sâu, cái giá bà phải trả là ánh sáng vĩnh viễn của đôi mắt. Bà đã mất đi khả năng nhìn thấy, nhưng không hề mất đi niềm tin. Chồng bà cũng là một thương binh mù mắt, cụt tay. Ông bà đã cùng nhau đi qua những năm tháng khắc nghiệt nhất của đất nước. Giờ đây, nhìn các cháu được sống trong hòa bình, được học hành, được tự do đi lại dưới bầu trời tự do, lòng bà vô cùng mãn nguyện. Bà chỉ muốn gửi gắm một điều đến thế hệ trẻ: Các cháu hãy luôn khắc ghi! Đất nước này đã được đổi bằng xương máu, bằng mồ hôi, nước mắt, bằng cả ánh sáng của đôi mắt và tuổi xuân của những người như bà. Hãy trân trọng từng phút giây bình yên, từng bữa cơm no đủ. Các cháu hãy sống một cuộc đời thật xứng đáng, nuôi dưỡng hoài bão lớn lao để làm rạng danh quê hương. Đó chính là cách tốt nhất để tri ân những hy sinh thầm lặng của cha ông. Đừng bao giờ quên ơn và hãy gìn giữ lấy nền độc lập tự do mà chúng ta đã đánh đổi bằng cả mạng sống này.
Ánh Sáng Đổi Lấy Hòa Bình: Câu Chuyện Người Lính Hậu Cần
Bà là Trần Thị Mai Cúc sinh năm 1966, khi mới mười chín tuổi, bà tạm biệt quê hương Đức Phổ, Quảng Ngãi để đi theo cách mạng. Khác với nhiều đồng đội cầm súng nơi tuyến đầu, bà là người lính ở tuyến Hậu cần thầm lặng của Quân khu 5. Nhiệm vụ của bà là gánh vác sự sống cho chiến trường. Giữa rừng sâu Kon Tum và Quảng Ngãi, bà sống trong những hầm hào, chiếc võng mắc sâu dưới lòng đất, nơi mà ánh sáng và an toàn là một thứ xa xỉ. Bà nấu cơm cho cả đại đội, có lúc đến 70 anh em. Nỗi sợ hãi lớn nhất không chỉ là bom đạn mà còn là đói rét. Lương thực vô cùng eo hẹp, 80 con người chỉ có vỏn vẹn 15kg gạo cho ba bữa, nên khoai mì, củ sắn trở thành thức ăn chính để cầm hơi. Mọi việc đều phải tuyệt đối bí mật: nấu ăn phải chui xuống hầm để không một làn khói nào bốc lên, vì chỉ cần một dấu hiệu nhỏ thôi là máy bay địch sẽ trút bom xuống. Cứ ba tiếng đồng hồ, chúng tôi lại lặng lẽ gồng gánh những chuyến hàng nặng trĩu, đưa đạn dược, tiếp tế vào cho tiền tuyến và đưa những anh em thương binh nặng ra ngoài. Chúng tôi là mạch máu nuôi dưỡng chiến trường. Cuộc sống dựa hoàn toàn vào sự bí mật, sự che chở của rừng và sự đoàn kết sắt son của đồng đội. Năm 28 tuổi, sau bao ngày tháng gian khổ chiến đấu cùng căn bệnh sốt rét ác tính trong rừng sâu, cái giá bà phải trả là ánh sáng vĩnh viễn của đôi mắt. Bà đã mất đi khả năng nhìn thấy, nhưng không hề mất đi niềm tin. Chồng bà cũng là một thương binh mù mắt, cụt tay. Ông bà đã cùng nhau đi qua những năm tháng khắc nghiệt nhất của đất nước. Giờ đây, nhìn các cháu được sống trong hòa bình, được học hành, được tự do đi lại dưới bầu trời tự do, lòng bà vô cùng mãn nguyện. Bà chỉ muốn gửi gắm một điều đến thế hệ trẻ: Các cháu hãy luôn khắc ghi! Đất nước này đã được đổi bằng xương máu, bằng mồ hôi, nước mắt, bằng cả ánh sáng của đôi mắt và tuổi xuân của những người như bà. Hãy trân trọng từng phút giây bình yên, từng bữa cơm no đủ. Các cháu hãy sống một cuộc đời thật xứng đáng, nuôi dưỡng hoài bão lớn lao để làm rạng danh quê hương. Đó chính là cách tốt nhất để tri ân những hy sinh thầm lặng của cha ông. Đừng bao giờ quên ơn và hãy gìn giữ lấy nền độc lập tự do mà chúng ta đã đánh đổi bằng cả mạng sống này.


