Cựu chiến binh

TRẦN THỊ MAI CÚC CỰU CHIẾN BINH (1)

TP. Hồ Chí Minh13/06/2026Chi đoàn Trường MN Hoa Sen (Xã Long Hải)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
TRẦN THỊ MAI CÚC CỰU CHIẾN BINH (1)

" MỘT THỜI TUỔI TRẺ KHÔNG THỂ NÀO QUÊN"

Trong dòng chảy lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam, có biết bao con người đã lặng lẽ cống hiến tuổi trẻ của mình cho sự nghiệp đấu tranh giành độc lập, tự do. Bà Trần Thị Mai Cúc là một trong những tấm gương tiêu biểu cho những con người bình dị nhưng giàu lòng yêu nước, đã góp phần làm nên những trang sử vẻ vang của dân tộc.

Tham gia cách mạng từ khi còn rất trẻ, năm 1966, bà Trần Thị Mai Cúc lên đường đi bộ đội xung phong và công tác tại Quân khu 5 – một trong những chiến trường ác liệt lúc bấy giờ. Dù không trực tiếp cầm súng chiến đấu nơi tiền tuyến, bà vẫn âm thầm đảm nhận nhiệm vụ nấu cơm, phục vụ hậu cần cho bộ đội. Công việc tưởng chừng giản đơn nhưng lại vô cùng vất vả trong điều kiện chiến tranh khốc liệt, thiếu thốn trăm bề. Mỗi bữa ăn đủ đầy không chỉ giúp bộ đội có thêm sức lực mà còn là nguồn động viên tinh thần to lớn, tiếp thêm ý chí cho những người lính nơi chiến trường.

Trong suốt những năm từ 1966 đến 1974, bà liên tục công tác trong quân đội. Đặc biệt, vào các năm 1971 và 1972, bà nhiều lần mắc bệnh sốt rét nặng. Có những lúc bệnh tình trở nên nguy kịch khiến bà không nhìn thấy đường, sức khỏe suy kiệt, đôi mắt mờ đi vì những cơn sốt kéo dài. Trước tình trạng đó, đến tháng 6 năm 1973, bà được tổ chức đưa ra miền Bắc để an dưỡng và điều trị.

Trong thời gian này, bà vẫn là quân nhân, được điều về đơn vị an dưỡng của Bộ Quốc phòng, sau đó chuyển đến điều trị tại Bệnh viện 5. Chính tại đây, bà có cơ duyên gặp ông Nguyễn Quang Hạnh – người sau này trở thành bạn đời của mình. Ông là người yêu ca cổ, có giọng hát rất hay, và sự đồng cảm giữa hai con người cùng chung lý tưởng đã gắn kết họ lại với nhau. Sau khi báo cáo tổ chức và được chấp thuận, hai người nên duyên vợ chồng.

Sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng vào tháng 4 năm 1975, đến tháng 9 cùng năm, bà và ông Nguyễn Quang Hạnh chính thức tổ chức đám cưới. Cuộc sống gia đình bước sang một trang mới, giản dị nhưng ấm áp. Hai ông bà có hai người con, một trai và một gái, đều được nuôi dạy trong tinh thần chăm chỉ lao động, học tập và sống có trách nhiệm.

Đến nay, các con của ông bà đều trưởng thành và có công việc ổn định: người con trai là kỹ sư điện tử, người con gái là giáo viên trung học phổ thông. Đây là niềm tự hào lớn lao của bà, bởi các con không chỉ thành đạt mà còn tiếp nối những giá trị tốt đẹp của gia đình.

Hành trình theo cách mạng của bà Trần Thị Mai Cúc tuy không gắn với những chiến công vang dội, nhưng lại là minh chứng rõ nét cho sự hy sinh thầm lặng của biết bao con người trong chiến tranh. Những đóng góp giản dị mà bền bỉ ấy đã góp phần làm nên hòa bình hôm nay.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về một thời gian khó của bà vẫn còn đó – như một lời nhắc nhở các thế hệ hôm nay biết trân trọng quá khứ, biết ơn những con người đã hy sinh thầm lặng, và sống xứng đáng hơn với những gì mà cha ông đã đánh đổi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn