Cựu chiến binh

TRẦN THỊ MAI CÚC CỰU CHIẾN BINH (4)

TP. Hồ Chí Minh02/07/2026Chi đoàn MN Hoạ Mi (xã Long Hải)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
TRẦN THỊ MAI CÚC CỰU CHIẾN BINH (4)

PHẦN II: “NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG THỂ NÀO QUÊN” – BÀ TRẦN THỊ MAI CÚC.

---------------------------------------------

- Trong những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ của lịch sử dân tộc, có những con người đã lặng lẽ dâng hiến tuổi trẻ cho Tổ quốc. Bà Trần Thị Mai Cúc – người con của quê hương Phổ Quang, Đức Phổ, Quảng Ngãi – là một trong những tấm gương bình dị mà cao quý ấy. Cuộc đời bà là minh chứng cho một thời hoa lửa đầy gian khổ nhưng cũng rất đỗi tự hào.

- Năm 1966, khi tuổi đời còn rất trẻ, bà đã lên đường tham gia cách mạng tại địa phương. Dù không trực tiếp cầm súng nơi tiền tuyến, bà âm thầm đảm nhận nhiệm vụ hậu cần. Dù nhỏ bé, bà vẫn kiên cường tham gia hoạt động cách mạng, làm liên lạc, hỗ trợ lực lượng cách mạng luôn sẵn sàng đối mặt với nguy hiểm. Bởi vì trong trái tim bà khi ấy, tình yêu quê hương đất nước luôn cháy lên mạnh mẽ, vượt qua mọi sợ hãi.

- Từ 1966 - 1974, bà bền bỉ công tác trong quân đội. Đặc biệt vào năm 1971-1972, trong một lần làm nhiệm vụ, bà không may bị thương. Để lại di chứng nặng nề, khiến bà trở thành bệnh binh với tỷ lệ suy giảm khả năng lao động 81%. Đến năm 1973, bà được đưa ra miền Bắc an dưỡng và điều trị, tiếp tục sinh hoạt trong quân ngũ tại đơn vị an dưỡng của Bộ Quốc phòng, sau đó điều trị tại Bệnh viện 5. Nhưng nỗi đau ấy không thể quật ngã được ý chí của bà . Ngược lại, chính những mất mát ấy đã tô luyện nên một con người bền bỉ không ngừng vươn lê.

- Trong những năm tháng đầy thử thách ấy, bà đã gặp người bạn đời của mình là ông Nguyễn Văn Hạnh - một người chiến sĩ cách mạng, cùng chung lý tưởng. Họ đến với nhau từ sự thấu hiểu và sẻ chia, khi cả hai điều mang trong mình những mất mát của chiến tranh. Tình yêu của họ lớn dần theo năm tháng, trở thành điểm tựa vững chắc. Sau khi họ báo cáo tổ chức và được chấp thuận, hai người nên duyên vợ chồng và cùng nhau xây dựng một mái ấm giản dị nhưng đong đầy tình yêu thương . Sau chiến tranh bà có hai người con – một trai, một gái – được nuôi dạy trong tinh thần chăm chỉ, trách nhiệm. Đến nay, các con đều trưởng thành, có công việc ổn định, trở thành niềm tự hào lớn của gia đình.

- Hòa bình lặp lại, cuộc sống vẫn còn nhiều khó khăn, nhất là khi những vết thương vẫn còn âm ỉ. Thế nhưng bà chưa bao giờ lùi bước. Bà vẫn bền bỉ chăm lo cho gia đình, vẫn giữ trong mình tinh thần lạc quan và nghị lực sống đáng khâm phục. Với những cống hiến của mình, bà luôn nhận được sự quan tâm và giúp đỡ của Đảng và Nhà nước thông qua các chính sách ưu đãi dành cho người có công. Bà được hưởng trợ cấp hàng tháng, được cấp bảo hiểm y tế miễn phí, được tham gia các đợt điều dưỡng phục hồi sức khỏe.

- Ngày nay, khi chiến tranh đã lùi vào quá khứ, bà vẫn sống một cuộc đời giản dị nơi quê hương. Dẫu mang trên mình thương tật, bà vẫn là tấm gương sáng về nghị lực, về sự hy sinh và lòng yêu nước. Câu chuyện của bà không chỉ là câu chuyện của riêng một con người, mà còn là biểu tượng cho biết bao người bệnh binh, thương binh tại Việt Nam – những con người đã âm thầm cống hiến cho đất nước. Dẫu “Một thời hoa lửa” đã qua, nhưng những giá trị mà bà Trần Thị Mai Cúc và những thế hệ đi trước sẽ mãi được trân trọng và nhớ đến như những ngọn lửa không bao giờ tắt trong lòng của mỗi chúng ta.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TRẦN THỊ MAI CÚC CỰU CHIẾN BINH (4) | Câu chuyện thời hoa lửa