Trần Thị Thảo Trang
KHI CHA MẸ BƯỚC VÀO CĂN CỨ
"Người ta gọi là đi mật khu, nhưng với gia đình tôi, đó là đi theo cách mạng..."
Ông Viên vẫn nhớ buổi sáng cha mẹ rời nhà. Không tiếng khóc, không lời hẹn ngày gặp lại. Chỉ có ánh mắt đầy quyết tâm và niềm tin vào một ngày đất nước sẽ hòa bình. Ba anh em ở lại, học cách tự chăm sóc nhau trong những ngày chiến tranh khốc liệt. Càng lớn lên, ông càng hiểu rằng cha mẹ đã chấp nhận hy sinh hạnh phúc riêng để đổi lấy tương lai cho dân tộc. Chính hình ảnh ấy đã thôi thúc ông tiếp bước trên con đường cách mạng.
Lòng yêu nước đôi khi được truyền lại bằng chính sự hy sinh lặng lẽ của cha mẹ.



