Mẹ Việt Nam Anh hùng

Trần Thị Tình

Mẹ Trần Thị Tình (Ba Tình) quê ở xã Phước Tân, huyện Long Thành (nay thuộc TP. Biên Hòa) nhưng từ lâu đã thường trú tại xã Hiệp Hòa, TP.Biên Hòa.

An Giang07/04/2026ĐOÀN TRƯỜNG CĐSP KIÊN GIANG (ĐOÀN TRƯỜNG CĐSP KIÊN GIANG)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ Trần Thị Tình (Ba Tình) quê ở xã Phước Tân, huyện Long Thành (nay thuộc TP. Biên Hòa) nhưng từ lâu đã thường trú tại xã Hiệp Hòa, TP.Biên Hòa. Mẹ sinh năm 1917, đến năm 1995 đã 78 tuổi nhưng vẫn vui vẻ, khỏe mạnh. Chồng của mẹ tham gia dân quân du kích xã Phước Tân hồi kháng chiến chống Pháp. Ông bị bắt và bị giết hại, thủ tiêu mất xác ngày 15/9/1946. Ông là một trong những liệt sĩ đầu tiên ở địa phương. Đau xót vô hạn với mất mát lớn lao này, mẹ càng tích cực tham gia công tác phụ nữ xã. Năm 1951, mẹ Ba tái giá. Lúc này phong trào kháng chiến gặp rất nhiều khó khăn. Năm 1952, ta có chủ trương giản chính nên mẹ được phép về Cù Lao Phố làm ăn sinh sống. Con trai Phạm Văn Giữ ra đời chưa bao lâu, mẹ chia tay với cha đứa bé, một thân một mình nuôi con. Mẹ phải đi làm mướn, mò cua, bắt ốc... không ngọn rạch nào của Cù lao mà mẹ chưa đặt chân tới. Hồi đó, ít người làm nghề này nên hai mẹ con đủ sống qua ngày. Rồi mẹ hái rau mốp, muối chua đem đi bán nhẹ nhàng hơn mà lại có giá hơn mò cua bắt ốc lầm lũi nắng mưa. Nhờ vậy, mẹ cho Giữ đi học bằng chúng bằng bạn. Giữa năm 1965, quân Mỹ và chư hầu đổ vào Biên Hòa. Lúc này, Giữ mới 13 tuổi, đang học đệ thất (nay là lớp 6) trường trung học ở nội ô Biên Hòa. Thi thoảng mẹ dắt Giữ về quê thăm họ hàng, xóm làng một bữa. Được tiếp xúc với mấy chú, mấy anh đằng mình, Giữ mê luôn, trốn theo. Một cán bộ địa phương tìm hỏi ý kiến mẹ biết rằng chiến tranh không tránh khỏi mất mát, hy sinh. Giữ là hy vọng và an ủi duy nhất của mẹ. Cả một đời mẹ chỉ chắt chiu, chăm bẵm cho Giữ. Song sống trong cảnh mất nước cũng chẳng có ý nghĩa gì. Vì vậy, mẹ đồng ý cho đứa con duy nhất yêu thương đi theo giải phóng. Giữ tuy nhỏ nhưng rất chì(1), không ít lần dám xông pha nơi nguy hiểm. Có bữa mẹ đến thăm, Giữ đang còn cùng mấy anh đi đánh lính “Mãng xà vương” Thái Lan. Năm 1971, tình hình chiến sự rất ác liệt. Địch liên tiếp mở các chiến dịch bình định. Lực lượng cách mạng xã Phước Tân hao mòn dần, tổn thất nặng. Phạm Văn Giữ mới 19 tuổi, trải qua sáu năm chiến đấu, được cử đảm đương nhiệm vụ Bí thư chi bộ thay các đồng chí hy sinh. Bẵng tin con hơn nửa năm, mẹ Ba Tình đi tìm, nhưng cơ sở nói Giữ đi công tác vắng. Rồi một bữa gặp cơ sở đi chợ Biên Hòa, mẹ được cơ sở mật thông báo ngắn: “Anh Giữ hy sinh đêm 11/4/1971 (16 tháng 3 Tân Hợi) trong khi đột nhập ấp Tam Phước để móc nối xây dựng cơ sở “. Mẹ suýt bị xỉu tại chợ, phải nén đau thương gắng về tới nhà. Mẹ cúng cơm con trai, nuốt nước mắt vào lòng. Mẹ Trần Thị Tình được Đảng, Nhà nước tặng Huân chương Độc lập, được Nhà nước phong tặng danh hiệu vẻ vang Bà mẹ Việt Nam Anh hùng theo Quyết định số 394/KTCTN ngày 17/12/1994. Mẹ được hưởng đầy đủ chính sách, được dựng nhà tình nghĩa, được xã Hiệp Hòa quan tâm chăm sóc, cuộc sống cuối đời đảm bảo, song nỗi buồn mất người con duy nhất thì mãi mãi khôn nguôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn