Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

TRẬN TIÊU DIỆT BỐT THIẾT TRỤ

Đoạn kể nói về trận mật tập tiêu diệt bốt Thiết Trụ tháng 11-1953 của bộ đội huyện Khoái Châu phối hợp với Tỉnh đội Hưng Yên. Nhờ trinh sát kỹ, bí mật cắt rào, áp sát và bất ngờ nổ súng, quân ta chỉ trong vài phút đã tiêu diệt và bắt sống toàn bộ một đại đội địch, thu nhiều vũ khí mà không có thương vong, thể hiện hiệu quả của chiến thuật “mật tập – sờ địch”.

Lai Châu09/03/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hồi năm 1953, tôi giữ chức trung đội trưởng cùng với anh Nguyễn Quốc Thanh1 (Đồng chí Thanh nay là đại tá, đã nghỉ hưu tại Thông Quan, huyện Châu Giang) chính trị viên trung đội thuộc trung đội 14, đại đội 10, bộ đội huyện Khoái Châu.


Đầu tháng 11-1953, đơn vị tôi được lệnh tham gia cùng với một đơn vị của Tỉnh đội Hưng Yẻn tập kích diệt bốt Thiết Trụ. Bốt này đặt trên đê tả ngạn sông Hồng, thuộc huyện Khoái Châu, cách Hà Nội khoảng 20km, đã được Pháp xây dựng từ năm 1947, hiện có khoảng một đại đội chiếm giữ. Trước đó, đơn vị tôi cũng đang cùng dân quân du kích các xã ven bao vây chặt, sát hàng rào quanh bốt. Bọn địch trong đồn vô cùng khốn đốn, chỉ được tiếp tế bằng máy bay và tàu chiến.


Chúng tôi phấn khởi bắt tay vào chuẩn bị. Trước hết phái một tổ trinh sát phối hợp với tổ trinh sát của Tỉnh đội do đồng chí Tựa làm đội trưởng. Bộ phận trinh sát có nhiệm vụ tìm đường vào bốt địch với yêu cầu bí mật vượt qua các hàng rào, phát hiện mọi loại mìn trên đường tiềm nhập và phải sờ vào tới lô cốt, ụ súng địch thì mới coi như hoàn thành nhiệm vụ (cách đánh này thường được gọi là chiến thuật "sờ tường").


Tổ trinh sát của C10 do đồng chí Truy, quê ở xã Phú Nham, làm tổ trường, lại có một chiến sĩ tên là Hộ, quê ở làng Thiết Trụ rất thông thạo địa hình làng Thiết Trụ và rất gan dạ, đã tìm được đường vào đến ụ súng đại liên trên đê, đầu dốc gạch. Đồng chí Tựa đã kiểm tra lại, xác nhận kết quả trinh sát của tổ và báo cáo cấp trên mở đầu trận đánh. (Đồng chí Hộ sau này đã hy sinh đầu năm 1954 trong trận chống càn ở thôn Mãn-Xã Đông, Thuận Thành, Bắc Ninh).


Trong khi đó, chúng tôi được lệnh tập trung luyện tập đánh ban đêm với thực tế địa hình như tập động tác tiềm nhập bí mật, ngụy trang trong đêm, cắt hàng rào dây thép gai, gỡ mìn...

Tỉnh đội trực tiếp xây dựng kế hoạch tác chiến, phân chia nhiệm vụ cho trung đội 14, C10 tiêu diệt các ụ súng và bọn địch trên đê, đại đội 27 của Tỉnh đội tiêu diệt các ụ súng, lô cốt và bốt địch ở phía trong đê. Chỉ huy trận đánh đều hạ xuống một cấp, như tỉnh đội trưởng Võ An Đông trực tiếp chỉ huy trận đánh, có đồng chí Chiện tiểu đoàn phó giúp sức, đồng chí Bế, đại đội trưởng đại đội 27 chỉ huy trung đội đi đầu, còn trung đội tôi được đồng chí Chức tăng cường chỉ huy (đồng chí Chức sau này là Trung tướng ở Quân khu 9). Để phù hợp với cách đánh ụ súng, căn nhà, bộ đội được biên chế thành tổ 3 người (có một chiến sĩ ném thủ pháo, một chiến sĩ có tiểu liên, một chiến sĩ trang bị súng trường có lưỡi lê để đánh giáp lá cà).


Kế hoạch chiến đấu được phổ biến tỉ mỉ trên sa bàn rất chi tiết cho động tác từng tổ, từng người, phổ biến trước cho cán bộ đại đội và trung đội, sau đó lần lượt phổ biến đến từng chiến sĩ tham gia trận đánh.


20 giờ ngày 7-11-195M, chúng tôi được lệnh hành quân chiến đấu từ ấp Đức Nhuận - Ông Đình ra thẳng trận địa. Tới một giờ sau, ngày 8-11, chúng tôi đã cắt xong hàng rào, chiếm lĩnh trận địa, cách địch khoảng 10 - 15m chờ lệnh xung phong. Theo kế hoạch, giờ G là vào hồi 1 già 30 sáng. Đến giờ đã định, chưa được lệnh xung phong, chúng tôi vô cùng sốt ruột, lo lắng, không dám ho hắng, không dám gây ra tiếng động mạnh, cố gắng giữ bí mật đội hình. Cho tôi 4 giờ sáng chúng tôi mới nhận được lệnh của Tỉnh đội trưởng truyền thầm qua máy điện thoại: "Bằng mọi giá tiến vào, gặp địch đánh ngay" (về sau được biết có tình huống để chậm thời gian này là do bộ phận cắt rào của C27 nghi ngờ còn một hàng rào nữa, chỉ huy bộ phận xung kích loay hoay không dám xung phong ngay, phải đợi lệnh chỉ huy của cấp trên). Sau khi được lệnh của Tỉnh đội, chúng tôi bí mật tiến vào đốc Gạch rẽ lên đê, bọn địch vẫn không hay biết gì. Tổ đồng chí Truy, Hộ, Phùng dẫn đầu lao nhanh lên đề. Tới ụ gác, đồng chí Truy đã nổ súng mở đầu trận đánh, chiếm ụ gác và gặp ngay cửa hầm ngâm. Đồng chí Khuy quê ở Yên Cảnh Hạ liệng một quả thủ pháo vào hầm ngầm, bọn địch trong hầm kêu xin hàng. Cùng lúc đó, tổ đồng chí Nghĩa, A phó - xông lên bắt gọn bọn lính gác tại ụ súng đầu cổng. Riêng đồng chí Hải - tiểu đội trưởng dẫn đầu tiểu đội xông vào dãy nhà ngủ có lính. Vừa lúc một số tên chạy ra chống cự thì bị chiến sĩ Khao - quê ở Phù Xa dùng lưỡi lê đâm một lúc chết 2 tên địch, có tên bị đâm xuyên từ sau lưng ra ngực chết, trong tư thế quỳ gập. Đồng chí Hải quét một băng tiểu liên có tới 4 tên địch bị thương vào chân, chúng kêu xin hàng rối rít. Bọn địch ở phía cổng ra chợ Mễ Sở chưa đánh đã xin hàng nộp súng. Thế là chỉ sau 5 phút, chúng tôi đã giải quyết xong hoàn toàn trận địa, tiêu diệt và bắt toàn bộ bọn địch trên đê và báo cáo về sở chỉ huy. Cùng lúc đó, mũi của C27 cũng lao nhanh xuống dốc Gạch đánh thẳng vào đài chỉ huy, lô cốt mẹ và các bộ phận khác, đánh chiếm rất nhanh tất cả các ụ súng, nhà lính còn lại. Bọn địch đều không kịp trở tay, những tên còn sống sót vội đầu hàng. Thế là trong vòng 5 phút, C27 và trung đội 14, C10 của huyện bắt đầu nổ súng và tiêu diệt hoàn toàn 1 đại đội địch, có 27 tên bị bắt sống, ta thu 2 súng đại liên, 3 trung liên, 2 súng cối, nhiều tiểu liên, súng trường, quân trang, đạn dược. Quân ta không một ai hy sinh. Còn bọn tù binh bị bắt, tên nào tóc cũng dài ngang lưng do bị bao vây không cắt tóc được.


Đây là một trong nhiều trận đánh đồn tiêu diệt gọn và nhanh hiếm có. Đó là chiến thuật "mật tập" (tiếng gọi của anh em lính chúng tôi là chiến thuật "sờ"), đặc điểm cách đánh là tuyệt đối bí mật tiếp cận địch, bí mật cắt rào, gỡ mìn, áp sát rồi bất thình lình nổ súng xung phong trong khi quân địch hoàn toàn bị bất ngờ, không kịp triển khai chiến đấu. Trận đánh này phải kéo dài thời gian chiếm lĩnh trận địa tưởng chừng không đánh được làm chúng tôi hết sức lo ngại. Nhưng nhờ có quyết tâm cao, chỉ huy rất linh hoạt và cương quyết của tỉnh đội trưởng Võ An Đông nên đơn vị đã giành được chiến thắng oanh liệt.


Đối với bộ đội huyện Khoái Châu, đây là trận thứ ba sau trận tiêu diệt vị trí Phương Trù (7-1953), và vị trí Vân Trì (8-1953). Chúng tôi đã xây dựng được truyền thống phối hợp tác chiến với bộ đội tỉnh trong vận dụng chiến thuật "sờ".

Với thắng lợi này, chúng tôi vô cùng phấn khởi, sung sướng, cùng nhau học tập rút kinh nghiệm để rồi tiến tới tiêu diệt hàng loạt bốt địch tiếp theo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TRẬN TIÊU DIỆT BỐT THIẾT TRỤ | Câu chuyện thời hoa lửa