TRẦN TOÀN CỰU CHIẾN BINH (4)

Người Chiến Sĩ Của Mặt Trận Hậu Cần: thương binh Trần Toàn
---------------------------------------------
Ông Trần Toàn sinh năm 1959, quê ở Quảng Bình. Năm 1980, theo tiếng gọi non sông, ông khoác lên mình quân phục, gia nhập Trung đoàn 874. Với lòng hăng hái sẵn sàng xung phong ra tiền tuyến, Tổ quốc giao cho tôi một nhiệm vụ thầm lặng nhưng tối quan trọng: chiến đấu trên mặt trận hậu cần.
Cụ thể, ông được giao làm người lính nhà bếp. Đây không chỉ là việc nấu nướng đơn thuần; đây là nhiệm vụ nuôi dưỡng ý chí chiến đấu của toàn đơn vị. Tại cứ điểm huấn luyện bộ khung ở Long Giao, Long Khánh, Đồng Nai, mỗi bữa ăn ông nấu là một nguồn tiếp sức, là hơi ấm quê hương giữa muôn vàn khó khăn, đảm bảo cho cán bộ, chiến sĩ có đủ sức lực và tinh thần để vượt qua những bài tập khắc nghiệt.
Mặt trận hậu cần có những khó khăn riêng của nó, là những ngày thiếu thốn chung của cả đất nước, nhưng tinh thần của ông luôn vững vàng. Ông không cầm súng nơi tiền tuyến, nhưng ông luôn giữ vững ngọn lửa phía sau, kiên cường bảo vệ cái dạ dày của quân đội!
Nhưng trong thời chiến, hiểm nguy không loại trừ bất kỳ ai. Trong một lần thực hiện nhiệm vụ hậu cần — lấy củi để duy trì bếp lửa — một tai nạn đã ập đến. Ông bị té, mang thương tật vĩnh viễn. Dù không ngã xuống vì đạn thù, ông đã đổ máu trong khi hoàn thành nghĩa vụ tiếp tế cho đồng đội. Vết thương đó đã khiến ông phải rời quân ngũ và mang thương tật đến tận bây giờ. Do tai nạn xảy ra trong lúc làm nhiệm vụ phục vụ chiến đấu (dù là ở trong nước), ông được công nhận là thương binh. Sau chấn thương, ông bắt đầu hành trình chuyển viện kéo dài.
Từ Bệnh viện 175, rồi qua 7A, 7B, cuối cùng ông được đưa về nơi an dưỡng này. Nơi đây là điểm cuối cùng dành cho những thương binh có công với cách mạng , được quản lý và phục vụ bởi Cục Bộ. Vết thương cũ thì không thể lành lặn hoàn toàn. Ông đã bị liệt và sức khỏe thì cứ suy yếu dần theo thời gian. Giờ đây, ông phải gắn liền với chiếc xe lăn, dùng hết sức lực để lấy điểm tựa mà đẩy xe đi.
Dẫu ông là người ưa tĩnh lặng, thích đóng cửa phòng để tự mình nghỉ ngơi và chiêm nghiệm, ông vẫn luôn thầm biết ơn sự quan tâm chu đáo của Bộ và địa phương. Ông phải công nhận rằng, ở đây cuộc sống thoải mái, mọi thứ đều đầy đủ tiện nghi, ông được Nhà nước quan tâm rất chu đáo.
Câu chuyện của ông có thể không phải là bản anh hùng ca vang dội nơi tuyến đầu, nhưng đó là minh chứng cho một sự thật: Chiến thắng được tạo nên không chỉ bằng viên đạn, mà còn bằng nồi cơm nóng, bằng tấm lòng kiên trung của những người lính thầm lặng ở tuyến sau.



