Anh hùng Lực lượng vũ trang

Trận truy kích trên đường 7

Ninh Bình15/04/2026Trường THPT Hoa Lư A (Đoàn phường Hoa Lư)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Với riêng Đại tá Khuất Duy Hoan, trận truy kích trên đường 7 còn để lại những dư âm khác về lòng trắc ẩn, sự vị tha và tinh thần nhân văn của người lính Cụ Hồ. Suốt 50 năm qua, ông vẫn giữ cho mình câu chuyện về lần giáp mặt với người lính ngụy ở Cheo Reo.

Đó là buổi chiều ngày 19/3/1975, Đại tá Hoan cùng Trung đội truy quét tàn quân địch. Khi tới mép một bãi lau gần con dốc đá, ông bất ngờ thấy có tiếng động lạ trong bụi rậm. “Theo phản xạ, tôi hô lớn: ‘Bỏ súng xuống, giơ tay lên!’ như mọi lần đối mặt", ông khẳng khái nói.

Nhưng không có khẩu súng nào. Thay vào đó, một người lính ngụy lom khom ngẩng lên, tay run lẩy bẩy chắp lại, miệng van lạy: “Con lạy ông giải phóng… ông muốn bắn con cũng được, nhưng xin hãy tha cho con gái con được sống”.

Ánh mắt ông lúc ấy dừng lại nơi tay người lính chỉ vào một cái làn nhỏ cũ kỹ. Trong làn, một đứa bé sơ sinh được bọc vụng về trong mảnh áo lính sờn cũ, khuôn mặt đỏ au, khẽ cựa mình.

Giây phút ấy, tiếng pháo vẫn rít trên đầu, cây gãy rào rạo vì đạn bắn vương vãi. Nhưng cả tiểu đội năm người lính giải phóng, vừa bước ra khỏi bao trận sinh tử đã cùng lúc khom người xuống, vây quanh đứa trẻ như một phản xạ bản năng. Họ hiểu thầm, cần phải bảo vệ sinh linh bé nhỏ này.

Trung đội trưởng ra lệnh: Tha cho người lính ấy. Đồng chí Nguyễn Trọng Luân - người có nét chữ đẹp nhất đơn vị cẩn thận viết giấy xác nhận để anh ta được vào ấp xin sữa cho con.

Đại tá Hoan nhớ lại: “Chúng tôi chia nhau tất cả những gì còn trong ba lô: hộp sữa đặc, nắm lương khô, vài viên lạc rang. Tôi lục mãi mới tìm được tờ tiền 10 đồng bạc cũ - loại tiền giấy xanh dương mà giờ nhiều người trẻ chưa từng thấy. Tôi đưa anh ta, bảo: ‘Cầm lấy. Biết đâu nay mai còn cần đến’. Dù chưa ai biết ngày giải phóng sẽ đến lúc nào…”

Người lính ngụy ấy quỳ rạp xuống đất, không nói thành lời. Anh ta ôm đứa con, liêu xiêu bước vào rừng.

“Chuyện đó đã qua nửa thế kỷ rồi. Mỗi lần trở lại Ayun Pa, tôi đều cố tìm kiếm, hỏi thăm xem có ai từng nghe về một người lính mang con thơ đi xin sữa dọc đường 7 năm ấy. Nhưng chưa có câu trả lời. Có thể họ đã rời đi, hoặc sống ở đâu đó trong một đời khác. Nhưng tôi tin: nếu đứa bé ấy còn sống, thì trong người nó vẫn chảy dòng máu được giữ gìn bằng lòng nhân ái giữa chiến trường”, Đại tá Hoan nói.

Đường 7, với ông, không chỉ là một tuyến quân sự hay chiến tích. Đó là nơi người lính từng giương súng để bảo vệ Tổ quốc, nhưng cũng từng cúi xuống để che chắn cho một sinh linh nhỏ bé.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn