TRẦN VĂN CÔI – NGƯỜI ĐẠI ĐỘI PHÓ ĐẶC CÔNG CHIẾN ĐẤU ĐẾN HƠI THỞ CUỐI CÙNG
Trần Văn Côi sinh năm 1947, quê xã Đức Phong, huyện Mộ Đức, tỉnh Quảng Ngãi. Nhập ngũ tháng 4-1968, ông chiến đấu trong lực lượng đặc công và nổi bật bởi tinh thần tiến công quyết liệt, thường xuyên dẫn đầu đơn vị thọc sâu vào đội hình đối phương. Từ năm 1968 đến tháng 1-1970, ông được ghi nhận diệt 180 địch. Trong trận đánh điểm A tháng 1-1970, dù bị thương nặng, ông vẫn bò đến từng chiến sĩ động viên đồng đội tiếp tục chiến đấu và anh dũng hy sinh. Ngày 19-5-1972, Trần Văn Côi được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.
TỪ QUẢNG NGÃI ĐẾN CHIẾN TRƯỜNG TUYÊN ĐỨC
Trần Văn Côi sinh năm 1947, dân tộc Kinh, quê ở xã Đức Phong, huyện Mộ Đức, tỉnh Quảng Ngãi.
Tháng 4-1968, ông nhập ngũ.
Trải qua quá trình chiến đấu, Trần Văn Côi trưởng thành và đảm nhiệm cương vị:
ĐẠI ĐỘI PHÓ ĐẠI ĐỘI 5 ĐẶC CÔNG – TIỂU ĐOÀN 810
thuộc bộ đội địa phương tỉnh Tuyên Đức.
Ông là đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam.
LUÔN DẪN ĐẦU MŨI THỌC SÂU
Trong chiến đấu, Trần Văn Côi được ghi nhận là người có quyết tâm tiến công cao, đặc biệt trong những nhiệm vụ đòi hỏi lực lượng đặc công phải bí mật áp sát và thọc sâu.
Từ năm 1968 đến tháng 1-1970, thành tích chiến đấu của ông được ghi nhận:
DIỆT 180 ĐỊCH
Nhưng điều nổi bật hơn cả là tinh thần sẵn sàng nhận phần nguy hiểm về mình.
NHỮNG LÚC KHÓ KHĂN – ÔNG THƯỜNG XUYÊN XÔNG LÊN PHÍA TRƯỚC
HẾT LỰU ĐẠN – TỰ MÌNH RA NGOÀI LẤY THÊM
Có trận chiến đấu diễn ra quyết liệt, lực lượng đang tiến công thì:
LỰU ĐẠN VÀ THỦ PHÁO ĐÃ HẾT
Trong tình thế ấy, nếu hỏa lực bị gián đoạn, sức tiến công của đơn vị có thể bị ảnh hưởng.
Trần Văn Côi lập tức hành động.
Ông tự mình ra ngoài, lấy thêm lựu đạn và thủ pháo rồi quay trở lại vị trí chiến đấu.
Không dừng lại ở việc chỉ huy, ông tiếp tục trực tiếp chiến đấu, góp phần cùng đơn vị hoàn thành nhiệm vụ.
TRẬN GIÁP LÁ CÀ ĐẶC BIỆT
Trong một trận khác, khoảng cách giữa hai bên bị thu hẹp đến mức Trần Văn Côi phải:
ĐÁNH GIÁP LÁ CÀ
Không còn điều kiện thuận lợi để sử dụng vũ khí, ông tay không vật lộn với đối phương.
Cuộc chiến diễn ra quyết liệt.
Theo tài liệu, trong tình thế nguy cấp, Trần Văn Côi đã dùng răng cắn đối phương, buộc người này bật ra, tạo thời cơ để tiêu diệt.
Chi tiết ấy cho thấy mức độ khốc liệt của những trận đánh mà người chiến sĩ đặc công phải đối mặt.
ĐIỂM A – TRẬN CHIẾN CUỐI CÙNG
Tháng 1-1970, Trần Văn Côi tham gia trận đánh tại điểm A.
Ông được giao:
CHỈ HUY MỘT BỘ PHẬN CHIẾN ĐẤU
Đối phương sử dụng lực lượng lên tới một tiểu đoàn và liên tục tổ chức phản kích.
Trần Văn Côi cùng đồng đội kiên cường giữ trận địa.
NHIỀU ĐỢT PHẢN KÍCH BỊ ĐÁNH LUI
Trận chiến kéo dài trong ngày.
Giữa lúc chiến đấu quyết liệt, Trần Văn Côi:
BỊ THƯƠNG NẶNG
Nhưng ông không từ bỏ nhiệm vụ.
BỊ THƯƠNG NẶNG – VẪN BÒ ĐẾN TỪNG CHIẾN SĨ
Sức lực đã suy giảm nghiêm trọng, Trần Văn Côi vẫn cố gắng di chuyển trên trận địa.
Ông:
BÒ ĐẾN TỪNG CHIẾN SĨ
để động viên đồng đội tiếp tục chiến đấu.
Đó cũng là những thời khắc cuối cùng của người đại đội phó đặc công.
Trần Văn Côi đã:
ANH DŨNG HY SINH NGAY TRONG KHI ĐANG LÀM NHIỆM VỤ
ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN
Với những thành tích trong chiến đấu, Trần Văn Côi được tặng thưởng:
1 Huân chương Quân công giải phóng hạng Ba;
1 Huân chương Chiến công giải phóng hạng Nhì;
2 Huân chương Chiến công giải phóng hạng Ba.
Ngày 19 tháng 5 năm 1972, Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam truy tặng Trần Văn Côi danh hiệu:
ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN GIẢI PHÓNG
Từ người chiến sĩ luôn dẫn đầu mũi thọc sâu đến người chỉ huy bị thương nặng vẫn bò đến từng chiến sĩ để động viên, cuộc đời chiến đấu của Trần Văn Côi được ghi dấu bởi tinh thần tiến công và trách nhiệm với đồng đội. Trận điểm A tháng 1-1970 trở thành trận chiến cuối cùng, nơi ông chiến đấu và hy sinh khi mới khoảng 23 tuổi.



