Trần Văn Hợi- TDP Thanh Xuân 2
Trong khói lửa của "mùa hè đỏ lửa" năm 1972, có những dòng hồi ức mà mỗi khi chạm vào, người ta lại thấy tim mình thắt lại. Đó là câu chuyện của Đại tá Hoàng Trọng Tuyến – người Trung đoàn trưởng đã cùng đồng đội viết nên bản anh hùng ca 81 ngày đêm tại Thành cổ Quảng Trị.
Giữa cái nắng cháy da cháy thịt của đất Quảng Trị, Trung đoàn 95 của ông Tuyến nhận nhiệm vụ chốt giữ hướng Đông Thành cổ. Ông kể rằng, lúc đó không có khái niệm ngày hay đêm, chỉ có tiếng nổ đinh tai nhức óc của pháo hạm và máy bay B-52. Địch muốn biến Thành cổ thành một nấm mồ gạch vụn.
Cứ sau mỗi đợt pháo gầm, khi khói thuốc súng còn chưa kịp tan, ông Tuyến lại quan sát thấy những bóng áo xanh, dù lấm lem bùn đất và máu, vẫn lầm lì từ dưới những hầm hào đổ nát ngoi lên. Họ cầm chắc tay súng, chờ đợi quân địch đang lóp ngóp tiến vào. Ông nhớ nhất ánh mắt của những người lính trẻ – những chàng sinh viên xếp bút nghiên ra trận – ánh mắt ấy không có nỗi sợ, chỉ có một lòng quyết tâm sắt đá: "Còn người là còn trận địa".
Dòng sông Thạch Hãn – Khúc bi tráng lặng lẽ
Trong những đêm tối trời, ông đứng bên bờ sông Thạch Hãn chỉ đạo việc tiếp tế. Đó là con đường sống duy nhất, nhưng cũng là con đường đầy máu và nước mắt.
Ông kể lại với giọng nghẹn ngào về những chuyến đò chở thương binh ra và chở quân tăng cường vào. Địch ném pháo sáng rực trời, mặt nước sông Thạch Hãn bị đạn pháo cày xới, đỏ quạch phù sa và máu. Có những người lính trẻ vừa mới bơi được nửa dòng sông đã vĩnh viễn nằm lại. Ông bảo: "Dòng sông ấy không chỉ chảy bằng nước, mà chảy bằng cả thanh xuân của đồng đội tôi".
Phút giây cân não của người chỉ huy
Ở vị trí Trung đoàn trưởng, áp lực trên vai ông Tuyến cực kỳ khủng khiếp. Mỗi quyết định của ông đều gắn liền với tính mạng của hàng ngàn chiến sĩ. Có những lúc hầm chỉ huy bị sập, đất đá lấp đầy miệng hầm, ông và các đồng chí chỉ huy lại lách mình ra ngoài, tiếp tục điều phối trận đánh.
Ông nhớ mãi một kỷ niệm về bữa cơm giữa trận địa. Bát cơm trộn lẫn cát và mùi thuốc súng, anh em chia nhau từng ngụm nước lã, nhưng tiếng cười vẫn vang lên giữa hai đợt pháo. Chính cái tinh thần "tạt gáo nước vào mặt cái chết" ấy đã giúp Trung đoàn của ông đứng vững suốt 81 ngày đêm ròng rã.
Lời nhắn nhủ của người trở về
Giờ đây, khi mái đầu đã bạc trắng, Đại tá Hoàng Trọng Tuyến mỗi khi trở lại Quảng Trị đều đứng lặng yên bên dòng Thạch Hãn. Ông không kể về chiến công của riêng mình, mà luôn kể về "những người nằm lại".
Câu chuyện của ông như một sợi dây kết nối quá khứ và hiện tại. Ông bảo rằng, hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có, nó được xây đắp từ những viên gạch vỡ của Thành cổ và từ xương máu của những chàng trai tuổi đôi mươi đã hóa thân vào cỏ cây, sông nước Quảng Trị.
Đó không chỉ là một ký ức chiến tranh, mà là một bài học về lòng quả cảm và tình đồng đội cao cả nhất.


