Anh hùng Lực lượng vũ trang

Trần Văn Lư (Bảy Lư) – Người bác sĩ Anh hùng tận hiến cho cách mạng và người bệnh

Đồng Tháp25/08/2026Xã Tân Hội (Đoàn xã Tân Hội)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Trần Văn Lư (Bảy Lư) – Người bác sĩ Anh hùng tận hiến cho cách mạng và người bệnh

Trần Văn Lư, còn có tên thường gọi là Bảy Lư, bí danh Lê Phát Lợi, sinh năm 1928 tại làng An Trường, Tổng Bình Khánh, quận Càng Long, nay thuộc xã An Trường, huyện Càng Long, tỉnh Trà Vinh. Ông là một cán bộ quân y tiêu biểu, đã dành trọn tuổi trẻ và phần lớn cuộc đời mình cho sự nghiệp cách mạng, từ những ngày đầu tham gia phong trào giành chính quyền đến những năm tháng trực tiếp chiến đấu, cứu chữa thương binh trên chiến trường Nam Bộ. Với những cống hiến xuất sắc, ông được tuyên dương danh hiệu Anh hùng Quân giải phóng, nay thống nhất gọi là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Năm 1944, khi mới 16 tuổi, Trần Văn Lư đã tham gia Đoàn Thanh niên Cứu quốc An Trường. Trong phong trào cách mạng sôi nổi những năm trước Cách mạng Tháng Tám, ông tích cực hoạt động, vận động thanh niên và nhân dân tham gia đấu tranh. Tháng 6 năm 1945, khi tổ chức Thanh niên Tiền phong ra đời, ông được Chi bộ Đảng địa phương giới thiệu cùng lực lượng Thanh niên Cứu quốc tham gia làm nòng cốt cho phong trào Thanh niên Tiền phong xã An Trường. Những ngày tháng ấy đã hun đúc ở người thanh niên trẻ tinh thần yêu nước, ý thức trách nhiệm với quê hương và quyết tâm đấu tranh giành độc lập.

Trong những ngày Cách mạng Tháng Tám năm 1945, Trần Văn Lư cùng các đoàn viên Thanh niên Tiền phong của các xã trong huyện Càng Long tham gia lực lượng cách mạng. Ngày 24 và 25 tháng 8 năm 1945, ông cùng đông đảo thanh niên tiến về huyện Càng Long và tỉnh lỵ Trà Vinh, góp sức vào cuộc khởi nghĩa giành chính quyền về tay nhân dân. Đây là một trong những dấu mốc quan trọng trong cuộc đời hoạt động cách mạng của người thanh niên mới 17 tuổi.

Tháng 6 năm 1946, từ chiến khu U Minh trở về bám địa bàn, tổ chức và lãnh đạo nhân dân kháng chiến, Tỉnh ủy và Ban Quân sự tỉnh Trà Vinh quyết định thành lập Đại đội Vệ quốc tỉnh Trà Vinh, còn gọi là Bộ đội Trà Vinh. Trần Văn Lư khi ấy mới 18 tuổi đã trở thành chiến sĩ của đơn vị. Trong quá trình chiến đấu, ông thể hiện tinh thần dũng cảm, trách nhiệm và ý chí vượt qua gian khổ. Ngày 16 tháng 8 năm 1947, ông được kết nạp vào Đảng và được đề bạt làm cán bộ tiểu đội.

Trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, Trần Văn Lư cùng đơn vị tham gia hàng chục trận đánh lớn nhỏ trên các địa bàn Càng Long, Cầu Kè, Cầu Ngang, Duyên Hải và nhiều nơi khác của tỉnh Trà Vinh. Qua thực tiễn chiến đấu, ông nhận thấy công tác cứu chữa thương binh có ý nghĩa đặc biệt quan trọng đối với việc duy trì và bảo đảm sức chiến đấu của bộ đội. Từ đó, ông được chuyển sang công tác tại bộ phận Quân y của Tiểu đoàn 308 và được đào tạo chuyên môn về quân y.

Sau khi tốt nghiệp đại học quân y và trở thành bác sĩ, Trần Văn Lư không lựa chọn cuộc sống an toàn mà tình nguyện trở về miền Nam tiếp tục chiến đấu. Ông được phân công công tác tại Ban Quân y Sư đoàn 5, một đơn vị chủ lực hoạt động trên chiến trường miền Nam. Trong những năm tháng chiến tranh ngày càng ác liệt, ông vừa làm nhiệm vụ chuyên môn, vừa trực tiếp có mặt tại những nơi nguy hiểm để cứu chữa thương binh, góp phần bảo toàn lực lượng và phục vụ chiến đấu.

Từ một cán bộ quân y, Trần Văn Lư từng bước đảm nhận nhiều trọng trách, từ Tổ trưởng, Đội trưởng Đội phẫu thuật tiền phương đến Phó Chủ nhiệm Quân y Sư đoàn. Đặc biệt, trong điều kiện chiến trường thiếu thốn thuốc men, trang thiết bị y tế và thường xuyên phải đối mặt với bom đạn, các đội phẫu thuật tiền phương có nhiệm vụ vô cùng nặng nề. Với trình độ chuyên môn, lòng tận tụy và tinh thần dũng cảm, ông cùng đồng đội đã cứu chữa nhiều thương binh, góp phần đưa những người bị thương trở lại đơn vị hoặc được chuyển về tuyến sau điều trị.

Ở người bác sĩ quân y Trần Văn Lư luôn hội tụ phẩm chất của một người chiến sĩ cách mạng và một người thầy thuốc tận tâm. Ông không chỉ giỏi chuyên môn mà còn sẵn sàng đến những nơi nguy hiểm nhất, nơi tiếng súng và bom đạn luôn cận kề, để cứu chữa đồng đội. Đối với ông, chăm sóc và bảo vệ sự sống của thương binh cũng chính là một nhiệm vụ chiến đấu. Những đóng góp thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng ấy đã góp phần làm nên sức mạnh của lực lượng vũ trang cách mạng trên chiến trường miền Nam.

Sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, Trần Văn Lư tiếp tục phục vụ trong quân đội và chuyển công tác về Thành phố Hồ Chí Minh. Ông đảm nhiệm chức vụ Phó Giám đốc kiêm Chủ nhiệm Khoa Ngoại, Quân y viện 108 thuộc Cục Hậu cần Quân khu VII, tiếp tục phát huy năng lực chuyên môn và kinh nghiệm tích lũy qua nhiều năm chiến đấu để chăm sóc sức khỏe cho cán bộ, chiến sĩ.

Với những thành tích đặc biệt xuất sắc trong chiến đấu và phục vụ chiến đấu, ngày 17 tháng 4 năm 1967, Trần Văn Lư được Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam tuyên dương danh hiệu Anh hùng Quân giải phóng, nay thống nhất gọi là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Đây là sự ghi nhận cao quý đối với một người chiến sĩ đã dành cả tuổi trẻ và trí tuệ của mình cho sự nghiệp cách mạng.

Cuộc đời của Anh hùng Trần Văn Lư là hình ảnh đẹp về một người thanh niên Trà Vinh sớm giác ngộ cách mạng, từ một chiến sĩ Thanh niên Cứu quốc trở thành người lính Vệ quốc, rồi người bác sĩ quân y trực tiếp phục vụ trên những chiến trường ác liệt nhất. Từ tuổi 16 tham gia cách mạng đến khi trưởng thành trong quân đội, ông luôn đặt lợi ích của Tổ quốc, cách mạng và đồng đội lên trên hết. Hình ảnh người bác sĩ quân y tận tụy bên thương binh giữa chiến trường là biểu tượng đẹp về lòng yêu nước, tinh thần dũng cảm, sự tận tâm của người thầy thuốc và phẩm chất cao quý của người chiến sĩ cách mạng, góp phần tô thắm truyền thống anh hùng của quê hương Trà Vinh và lực lượng vũ trang nhân dân Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn