Cựu Thanh niên xung phong

Trần Văn Mãnh - Người giữ lửa Trường Sơn

Ông Trần Văn Mãnh (Hai Văn) là nguyên Tổng đội trưởng Tổng đội Thanh niên xung phong Giải phóng miền Nam. Sinh ra trong một gia đình có truyền thống cách mạng, từ nhỏ ông đã sớm tham gia kháng chiến. Năm 1965, ông là một trong những cán bộ đầu tiên xây dựng lực lượng Thanh niên xung phong Giải phóng miền Nam và trực tiếp chỉ huy nhiều đơn vị phục vụ chiến trường miền Đông Nam Bộ. Sau chiến tranh, ông tiếp tục cống hiến, giữ cương vị Phó Chủ tịch Hội Cựu Thanh niên xung phong Việt Nam và dành nhi

TP. Hồ Chí Minh01/07/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Trần Văn Mãnh - Người giữ lửa Trường Sơn

Trong căn phòng nhỏ, trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ là cuốn hồi ký đã sờn gáy.

Ông Trần Văn Mãnh nhẹ nhàng vuốt từng trang giấy.

Ông bảo:

"Đây không phải là câu chuyện của riêng tôi. Đây là câu chuyện của hàng vạn thanh niên xung phong đã gửi tuổi xuân lại chiến trường."

Ông sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống yêu nước.

Ngay từ nhỏ, ông đã chứng kiến cha mẹ và nhiều người thân bị thực dân bắt giam vì tham gia cách mạng.

Những mất mát ấy đã gieo trong lòng cậu bé Hai Văn một lời hẹn với Tổ quốc.

Năm 1948, ông theo đơn vị kháng chiến.

Sau Hiệp định Genève năm 1954, ông tập kết ra Bắc, học tập rồi trở lại miền Nam làm nhiệm vụ.

Đến năm 1965, khi Trung ương quyết định thành lập lực lượng Thanh niên xung phong Giải phóng miền Nam, ông được giao nhiệm vụ xây dựng những đơn vị đầu tiên.

Đó là những ngày vô cùng gian khổ.

Không doanh trại.

Không đủ lương thực.

Không có phương tiện hiện đại.

Chỉ có lòng nhiệt huyết của những chàng trai, cô gái tuổi mười tám, đôi mươi.

Ông kể rằng, nhiệm vụ của TNXP không chỉ là mở đường.

Họ còn vận chuyển vũ khí, tải thương, dựng cầu tạm, bảo đảm giao thông và đưa từng đoàn xe vượt qua mưa bom bão đạn.

Có những đêm, máy bay địch ném bom liên tục.

Vừa lấp xong một hố bom thì quả bom khác lại cày nát mặt đường.

Ông hô lớn:

"Đường chưa thông thì chưa được nghỉ!"

Thế là những chiếc cuốc, chiếc xẻng lại tiếp tục làm việc dưới ánh pháo sáng.

Có người vừa cười nói với đồng đội buổi tối.

Sáng hôm sau đã mãi mãi nằm lại bên cung đường.

Mỗi lần như vậy, cả đơn vị chỉ kịp đặt lên mộ đồng đội một cành lá rừng rồi tiếp tục lên đường.

Ông nghẹn ngào nhớ lại:

"Không ai có thời gian để khóc. Bởi phía trước còn bao chuyến xe đang chờ con đường được thông."

Điều khiến ông tự hào nhất không phải là những chiến công.

Mà là tinh thần của tuổi trẻ.

Những cô gái nhỏ bé sẵn sàng vác bao gạo nặng hơn cả trọng lượng cơ thể.

Những chàng trai thức trắng nhiều đêm liền để bảo vệ từng mét đường.

Tất cả đều chung một niềm tin:

"Miền Nam nhất định sẽ giải phóng."

Ngày đất nước thống nhất, người Tổng đội trưởng trở về với mái tóc đã điểm bạc.

Ông không chọn nghỉ ngơi.

Ông đi tìm lại đồng đội.

Gặp những người còn sống.

Thắp hương cho những người đã khuất.

Rồi bắt đầu viết.

Ông nói:

"Nếu chúng tôi không kể, mai này sẽ không còn ai biết những năm tháng ấy."

Sau nhiều năm miệt mài, cuốn hồi ký về lực lượng Thanh niên xung phong Giải phóng miền Nam ra đời.

Trong từng trang sách là những câu chuyện về đồng đội, về những con đường Trường Sơn, về những người đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường để đất nước có ngày độc lập.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Trần Văn Mãnh - Người giữ lửa Trường Sơn | Câu chuyện thời hoa lửa