Người có công giúp đỡ cách mạng

Trần Văn Nghĩa

Người lính F339 trên đất Poát

An Giang09/06/2026PHƯỜNG TÂN CHÂU (PHƯỜNG TÂN CHÂU)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người lính F339 trên đất Poát

Ông Trần Văn Nghĩa có quê quán tại huyện Kim Thành, tỉnh Hải Dương. Sau này, ông sinh sống tại Khóm Long Hưng II, xã Long Sơn, thị xã Tân Châu, tỉnh An Giang. Mang trong mình phẩm chất của người thanh niên Việt Nam trong thời kỳ đất nước còn nhiều khó khăn sau chiến tranh, ông đã tình nguyện lên đường thực hiện nghĩa vụ quân sự khi Tổ quốc cần.

Tháng 3 năm 1987, ông chính thức nhập ngũ và được biên chế vào Đại đội 2, Tiểu đoàn 4, Trung đoàn 9, Sư đoàn 339 (C2, D4, E9, F339). Đây là giai đoạn quân tình nguyện Việt Nam vẫn đang thực hiện nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia, góp phần giữ vững hòa bình, ổn định an ninh và hỗ trợ nhân dân nước bạn khôi phục cuộc sống sau chiến tranh.

Sau thời gian huấn luyện, ông cùng đơn vị được điều động đến địa bàn Poát, Campuchia. Đó là vùng đất mà những dấu tích chiến tranh vẫn còn hiện hữu. Cuộc sống của người dân địa phương còn nhiều thiếu thốn, trong khi nhiệm vụ của những người lính quân tình nguyện vẫn hết sức nặng nề.

Những ngày đầu xa quê hương, người lính trẻ Trần Văn Nghĩa mang theo nỗi nhớ gia đình, nhớ quê nhà, nhưng trên hết là niềm tự hào được khoác lên mình màu áo lính. Trong môi trường quân đội, ông nhanh chóng hòa nhập với đơn vị, cùng đồng đội rèn luyện, học tập và thực hiện các nhiệm vụ được giao.

Là chiến sĩ thuộc Đại đội 2, ông thường xuyên tham gia các nhiệm vụ tuần tra, bảo vệ địa bàn, giữ gìn an ninh và hỗ trợ nhân dân địa phương. Những chuyến hành quân dài qua các cánh rừng, những ngày làm nhiệm vụ trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt đã trở thành một phần ký ức không thể nào quên của tuổi trẻ.

Cuộc sống nơi đất bạn còn nhiều khó khăn. Những bữa cơm đơn sơ, những đêm trực gác giữa vùng xa hay những ngày hành quân liên tục đã rèn luyện cho người lính trẻ bản lĩnh và ý chí vượt khó. Trong gian khổ, tình đồng chí, đồng đội càng trở nên gắn bó hơn bao giờ hết.

Ông vẫn nhớ những người đồng đội đã cùng mình chia sẻ từng niềm vui, nỗi nhớ quê hương và những khó khăn của cuộc sống quân ngũ. Xa gia đình, những người lính xem nhau như anh em ruột thịt. Họ cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ, cùng động viên nhau vượt qua những thử thách của cuộc sống nơi đất khách.

Bên cạnh nhiệm vụ quân sự, đơn vị của ông còn tích cực tham gia các hoạt động giúp đỡ nhân dân Campuchia. Những việc làm như hỗ trợ lao động sản xuất, bảo vệ các khu dân cư và góp phần giữ gìn an ninh địa phương đã giúp thắt chặt hơn tình đoàn kết hữu nghị giữa nhân dân hai nước Việt Nam và Campuchia.

Khoảng thời gian từ tháng 3 năm 1987 đến tháng 9 năm 1988 tuy không dài nhưng đã trở thành một phần ký ức sâu sắc trong cuộc đời ông Trần Văn Nghĩa. Đó là quãng đời tuổi trẻ được sống trong môi trường kỷ luật, được cống hiến sức mình cho nhiệm vụ quốc tế cao cả và được trưởng thành qua từng thử thách.

Tháng 9 năm 1988, hoàn thành nhiệm vụ, ông trở về với cuộc sống đời thường. Nhưng những năm tháng quân ngũ trên đất Poát vẫn luôn là niềm tự hào lớn lao trong cuộc đời người cựu chiến binh. Mỗi lần gặp lại đồng đội, những kỷ niệm về đơn vị C2, D4, E9, F339 lại được nhắc nhớ với sự xúc động và trân trọng.

Ngày nay, khi cuộc sống đã bình yên, ông vẫn luôn tự hào vì đã góp một phần tuổi trẻ của mình vào sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc và thực hiện nghĩa vụ quốc tế. Những đóng góp ấy tuy thầm lặng nhưng là minh chứng cho tinh thần trách nhiệm, lòng yêu nước và truyền thống vẻ vang của người lính Việt Nam.

Thời hoa lửa đã lùi xa theo năm tháng, nhưng ký ức về những ngày khoác trên mình màu áo lính nơi đất bạn Campuchia vẫn luôn sống mãi trong trái tim ông Trần Văn Nghĩa. Đó là một thời tuổi trẻ đầy gian khó nhưng vô cùng đáng tự hào – một thời đã góp phần làm nên những trang sử đẹp của tình đoàn kết Việt Nam – Campuchia và truyền thống anh hùng của Quân đội nhân dân Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn