TRẦN VĂN ƠN – NGƯỜI HỌC SINH NGÃ XUỐNG VÌ BẠN BÈ
Sài Gòn những năm cuối thập niên 1940 là một thành phố đầy biến động. Chiến tranh khiến cuộc sống của người dân trở nên khó khăn. Trong các trường học, học sinh, sinh viên không chỉ lo chuyện sách vở mà còn quan tâm đến vận mệnh đất nước và những người đang bị bắt giữ. Trong số những học sinh, sinh viên giàu lòng yêu nước lúc bấy giờ có Trần Văn Ơn.
Sài Gòn những năm cuối thập niên 1940 là một thành phố đầy biến động.
Chiến tranh khiến cuộc sống của người dân trở nên khó khăn. Trong các trường học, học sinh, sinh viên không chỉ lo chuyện sách vở mà còn quan tâm đến vận mệnh đất nước và những người đang bị bắt giữ.
Trong số những học sinh, sinh viên giàu lòng yêu nước lúc bấy giờ có Trần Văn Ơn.
Anh là một học sinh có tinh thần trách nhiệm, sống chan hòa với bạn bè. Khi chứng kiến những người trẻ tuổi bị đàn áp, Trần Văn Ơn cùng nhiều học sinh, sinh viên không thể đứng ngoài.
Ngày 9 tháng 1 năm 1950, học sinh, sinh viên Sài Gòn xuống đường đấu tranh.
Đó không chỉ là một cuộc tập hợp của tuổi trẻ. Đó là tiếng nói phản đối việc đàn áp học sinh, sinh viên và yêu cầu trả tự do cho những người bị bắt.
Giữa dòng người đông đảo, Trần Văn Ơn có mặt.
Không ai trong số những người trẻ tuổi hôm ấy nghĩ rằng cuộc xuống đường sẽ trở thành một dấu mốc lớn của phong trào học sinh, sinh viên Việt Nam.
Không khí ngày càng căng thẳng.
Cuộc đàn áp diễn ra.
Trong lúc hỗn loạn, Trần Văn Ơn tìm cách bảo vệ những em nhỏ và bạn bè đang ở gần mình. Anh không bỏ chạy để tìm sự an toàn cho riêng mình.
Rồi tiếng súng vang lên.
Trần Văn Ơn bị trúng đạn.
Anh ngã xuống khi tuổi đời mới 19 tuổi.
Sự hy sinh của người học sinh trẻ tuổi đã gây xúc động sâu sắc trong nhân dân. Đám tang Trần Văn Ơn trở thành một sự kiện lớn, thu hút đông đảo học sinh, sinh viên và người dân tham gia.
Từ sự hy sinh ấy, phong trào đấu tranh của học sinh, sinh viên lan rộng.
Một người trẻ tuổi đã nằm xuống, nhưng sự hy sinh ấy lại đánh thức tinh thần yêu nước của hàng vạn người trẻ khác.
Ngày 9 tháng 1 sau này trở thành Ngày truyền thống học sinh, sinh viên Việt Nam.
Câu chuyện về Trần Văn Ơn vì thế không chỉ là câu chuyện về một người đã hy sinh.
Đó còn là câu chuyện về trách nhiệm của tuổi trẻ.
Có những lúc, đứng trước khó khăn, con người phải lựa chọn giữa sự an toàn của bản thân và việc bảo vệ người khác.
Trần Văn Ơn đã lựa chọn điều thứ hai.
Và ở tuổi 19, anh đã để lại một dấu ấn không thể phai mờ trong lịch sử phong trào học sinh, sinh viên Việt Nam.



