Trần Văn Ơn – người học sinh xuống đường
Anh không cầm súng trên chiến hào, nhưng đứng ở một “mặt trận” khác—mặt trận mà lòng dũng cảm đo bằng việc dám đứng ở hàng đầu khi dùi cui, vòi rồng và đàn áp chờ sẵn.
Những bước chân của tuổi học trò hôm ấy không hô to để hơn thua; họ đi vì tin rằng một dân tộc muốn sống đàng hoàng thì người trẻ phải biết giữ lấy danh dự, công lý, và quyền được làm người.
Khi anh ngã xuống, điều còn lại không chỉ là đau thương, mà là một câu hỏi âm ỉ truyền qua nhiều thế hệ: mình sẽ sống thế nào cho xứng với những người đã dám đi trước? Có những ngọn lửa bắt đầu từ một trái tim rất trẻ—nhưng soi được cả một thời.
Trần Văn Ơn là học sinh tham gia phong trào đấu tranh của học sinh, sinh viên chống chế độ thuộc địa.
Ngày 9/1/1950, trong cuộc biểu tình của học sinh, sinh viên tại Sài Gòn, anh bị bắn chết. Cái chết của Trần Văn Ơn gây xúc động mạnh trong học sinh, sinh viên và nhân dân. Ngày 9/1 sau này được chọn làm Ngày truyền thống học sinh, sinh viên Việt Nam.
Câu chuyện của anh nhắc nhở các thế hệ học sinh rằng tuổi trẻ luôn có thể đóng góp cho quê hương bằng tri thức, lòng yêu nước và trách nhiệm xã hội.



