Trần Văn Phúc – Người giữ lửa Trường Sơn
"Đại tá Trần Văn Phúc là biểu tượng của tinh thần thép và lòng tận tụy trên đường Trường Sơn huyền thoại. Trong chiến tranh, ông là người kỹ sư can trường bám trụ giữa mưa bom để giữ vững mạch máu giao thông cho Tổ quốc. Giữa thời bình, ông lại trở thành người 'giữ lửa' thầm lặng, dành trọn tâm huyết để tìm lại đồng đội và truyền lại hào khí 'thời hoa lửa' cho thế hệ mai sau bằng cả trái tim nhân hậu và sự khiêm nhường."

Trong những năm tháng "thời hoa lửa" khốc liệt nhất của lịch sử dân tộc, có những con người đã hiến dâng cả thanh xuân để làm nên những huyền thoại. Đại tá Trần Văn Phúc — nguyên Phó Chủ tịch Hội Trường Sơn Việt Nam — chính là một tấm gương sáng ngời như thế. Ông không chỉ là người lính cầm súng, mà còn là người kỹ sư dùng trí tuệ và lòng quả cảm để nối liền mạch máu giao thông cho Tổ quốc.
Sinh ra từ mảnh đất Thái Bình giàu truyền thống, năm 1965, chàng trai trẻ Trần Văn Phúc lên đường nhập ngũ và gắn bó cuộc đời mình với đại ngàn Trường Sơn. Giữa những năm tháng bom cày đạn xới, với vai trò là một kỹ sư cầu đường, ông đã có mặt tại những trọng điểm ác liệt nhất. Nhiệm vụ của ông và đồng đội là "máu có thể đổ, nhưng đường không thể tắc". Dưới mưa bom bão đạn, ông đã cùng các chiến sĩ công binh, thanh niên xung phong kiên cường bám trụ, sáng tạo ra những phương án kỹ thuật táo bạo để thông đường cho những đoàn xe ra tiền tuyến. 10 năm ở Trường Sơn là 10 năm ông sống giữa lằn ranh sinh tử, trui rèn nên bản lĩnh của một "kỹ sư thép".
Khi đất nước lặng tiếng súng, Đại tá Trần Văn Phúc lại bắt đầu một cuộc hành trình mới — cuộc hành trình của lòng biết ơn. Là lãnh đạo Hội Trường Sơn, ông không bao giờ cho phép mình nghỉ ngơi khi những câu chuyện về đồng đội vẫn còn dang dở. Ông dành tâm huyết để tổ chức các hoạt động tri ân, tìm kiếm hài cốt đồng đội và đặc biệt là công tác số hóa ký ức lịch sử. Với ông, việc lưu giữ những thước phim, những bài viết về "thời hoa lửa" không chỉ là để vinh danh quá khứ, mà còn là để truyền lại ngọn lửa yêu nước cho thế hệ mai sau.
Đồng đội nhớ về Đại tá Trần Văn Phúc không chỉ ở vị hàm cao hay những huân chương lấp lánh, mà ở sự giản dị, khiêm nhường và tận tụy. Dù ở vị trí nào, ông vẫn luôn giữ nguyên chất phác của người con quê hương năm tấn, luôn trăn trở làm sao để giúp đỡ những người cựu binh còn gặp khó khăn, làm sao để những người nằm lại nơi rừng sâu sớm được trở về với gia đình.
Đại tá Trần Văn Phúc đã về với đất mẹ vào năm 2023, nhưng những giá trị mà ông để lại vẫn còn mãi. Ông là nhịp cầu nối liền giữa quá khứ hào hùng và hiện tại hòa bình. Nhìn vào cuộc đời ông, thế hệ trẻ hôm nay hiểu rằng: Anh hùng không chỉ là người lập nên chiến công hiển hách trên chiến trường, mà còn là người bền bỉ giữ gìn và phát huy những giá trị nhân văn cao đẹp của dân tộc đến hơi thở cuối cùng.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



