Trần Văn Phương
Những ngày đầu năm 1988, khi mùa xuân vừa chạm ngõ làng quê miền Trung, chàng sĩ quan hải quân trẻ Trần Văn Phương tranh thủ ít ngày phép hiếm hoi trở về thăm nhà. Ngôi nhà nhỏ của gia đình nằm bình dị giữa làng quê gió cát, mái bếp đã cũ, mỗi khi mưa xuống lại dột từng giọt. Nhưng với anh, đó là nơi bình yên nhất trước khi trở lại với biển đảo.
Chưa kịp ở nhà lâu, ngày mồng 10 tháng Giêng năm 1988, anh lại phải lên đường trở về đơn vị. Trước lúc đi, anh quay sang dặn mẹ:“Ở nhà ba mạ nhớ cắt toóc (thân cây lúa) phơi khô” và hứa: “Đến lúc con về phép sẽ cùng ba chẻ tre, kẹp tranh để sửa lại mái nhà bếp, chứ giờ mưa dột khổ ba mạ lắm”.Vài ngày sau khi trở lại đơn vị, anh Phương gửi về nhà một lá thư. Đó cũng là bức thư cuối cùng mẹ Trần Thị Đức nhận được từ con trai. Ngày nhận thư, bà mừng lắm nhưng vì không biết chữ nên phải nhờ con cháu đọc cho nghe.Trong thư, anh viết: "Tình hình ngoài này hiện nay rất nghiêm trọng, Trung Quốc đưa nhiều tàu và quân đội đến để chiếm đảo…Tối nay hoặc tối mai con lại đi tiếp. Đối với con, nhiệm vụ lên đường đi bảo vệ Tổ quốc, dù có hy sinh con cũng không sợ.…Lúc ra đi con chỉ dặn ba mạ như thế này: Khi ba mạ nhận được bức thư này thì ba mạ không phải viết thư trả lời cho con nữa. Con không nhận được đâu. Bởi vì con đi chưa biết ở chỗ nào. Không có địa chỉ và ba mạ cũng đừng trông thư con nữa..."Tháng 3 năm 1988, giữa vùng biển xanh thẳm của quần đảo Trường Sa, những người lính hải quân Việt Nam lên các tàu HQ-505, HQ-604 và HQ-605 ra làm nhiệm vụ xây dựng đảo.Thiếu úy Trần Văn Phương, khi ấy được giao nhiệm vụ Phó Chỉ huy đảo đá Gạc Ma, đi trên tàu HQ-604. Nhiệm vụ của anh và đồng đội là đổ bộ lên đảo chìm, cắm quốc kỳ và giữ vững lá cờ chủ quyền của Tổ quốc.Rạng sáng ngày 13/3, tàu HQ-604 thả neo cách đảo khoảng 100 mét. Ngay lập tức, các tàu Trung Quốc vây quanh, dùng loa yêu cầu bộ đội Việt Nam rời khỏi đảo.Rạng sáng ngày 14/3, tổ bảo vệ cờ do Thiếu úy Trần Văn Phương chỉ huy đổ bộ lên bãi đá để cắm cờ. Khi lá cờ đỏ sao vàng vừa tung bay trên nền san hô trắng, lính Trung Quốc lập tức đổ bộ lên đảo, tìm cách nhổ cờ Việt Nam.Trước hành động ấy, Trần Văn Phương cùng các chiến sĩ lao vào giữ cờ. Những người lính công binh cũng xông tới hỗ trợ, dùng cuốc, xẻng, gạch đá giằng co với đối phương, quyết không để lá cờ Tổ quốc bị kéo xuống.Trong lúc giằng co, phía Trung Quốc nổ súng. Thiếu úy Trần Văn Phương trúng đạn. Nhưng trước khi ngã xuống, anh vẫn dồn hết sức lực hô vang: “Thà hy sinh chứ không chịu mất đảo! Hãy để máu của mình tô thắm lá cờ truyền thống của Hải quân Việt Nam anh hùng!”Nói xong câu ấy, anh gục xuống, tay vẫn siết chặt lá cờ Tổ quốc đã thẫm đỏ máu mình và đồng đội.Lúc hy sinh, anh chưa kịp biết rằng người vợ trẻ ở quê nhà đã mang thai hơn một tháng. Nhiều năm sau, cô con gái của anh lớn lên và tiếp bước cha, trở thành một sĩ quan của Quân chủng Hải quân.Thi hài của anh được đồng đội đưa về tàu HQ-505 tại bãi đá Cô Lin. Mãi đến năm 1993, gia đình mới đưa được hài cốt anh về quê nhà an nghỉ.Còn mái bếp cũ năm nào, người con trai ấy đã không kịp trở về sửa lại.



