TRẦN VĂN PHƯƠNG – "HÃY ĐỂ MÁU CỦA MÌNH TÔ THẮM CỜ TỔ QUỐC" VÀ HUYỀN THOẠI GẠC MA
TRẦN VĂN PHƯƠNG – "HÃY ĐỂ MÁU CỦA MÌNH TÔ THẮM CỜ TỔ QUỐC" VÀ HUYỀN THOẠI GẠC MA
Trong ký ức "thời hoa lửa", Thiếu úy, Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Trần Văn Phương (1965 – 1988, quê tại xã Quảng Phúc, huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình) là biểu tượng bất tử của lòng dũng cảm, người Phó Đảo trưởng đã ngã xuống để bảo vệ chủ quyền biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc tại Trận chiến Gạc Ma năm 1988.
1. Người con Quảng Bình và chí khí giữ biển
Sinh ra và lớn lên ở vùng đất nắng gió Quảng Bình, Trần Văn Phương nhập ngũ năm 1984. Với tinh thần trách nhiệm và bản lĩnh kiên cường, ông nhanh chóng trưởng thành trong quân ngũ và được cử làm Phó Đảo trưởng đảo Gạc Ma (thuộc quần đảo Trường Sa) thuộc Lữ đoàn 146, Hải quân Nhân dân Việt Nam.
2. Lời thề bất tử trên rạn đá Gạc Ma
Sáng ngày 14/3/1988, trong chiến dịch CQ-88 bảo vệ chủ quyền Trường Sa, tàu HQ-604 cùng lực lượng công binh, hải quân cập đảo Gạc Ma để cắm cờ và dựng mốc chủ quyền. Kẻ thù đã vô cùng hung hãn, đưa tàu chiến cùng lực lượng đổ bộ trang bị vũ khí hạng nặng lên đảo nhằm cướp cờ và xua đuổi quân ta.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Thiếu úy Trần Văn Phương cùng đồng đội đã kiên cường lập thành vòng tròn bảo vệ lá cờ Tổ quốc. Khi bị đối phương nổ súng vây ép và uy hiếp, ông đã hiên ngang giơ cao cờ đỏ sao vàng và hô vang lời thề lịch sử:
"Thà hy sinh chứ không chịu mất đảo! Hãy để máu của mình tô thắm cờ truyền thống của Quân chủng Hải quân anh hùng!"
3. Tượng đài bất tử của biển đảo quê hương
Dù bị trúng đạn và gục xuống, ông vẫn ôm chặt lấy cờ Tổ quốc cho đến hơi thở cuối cùng. Sự hy sinh oanh liệt của Thiếu úy Trần Văn Phương và 63 chiến sĩ Gạc Ma ngày ấy đã kết thành "Vòng tròn bất tử" — biểu tượng kiêu hãnh của lòng trung thành vô hạn với Tổ quốc.
Năm 1989, Thiếu úy Trần Văn Phương chính thức được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.
Từ lời thề đanh thép giữa trùng khơi đến dòng máu hòa vào sóng biển Gạc Ma, Anh hùng Trần Văn Phương là niềm tự hào sâu sắc của quê hương Quảng Bình và của toàn thể dân tộc Việt Nam.


