Bài viết

Trần Văn Phương: "Vòng tròn bất tử" giữa sóng gió Gạc Ma

Đà Nẵng13/05/2026Trường Đại học Công nghệ Thông tin và Truyền thông Việt Hàn (Trường Đại học Công nghệ Thông tin và Truyền thông Việt Hàn)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy của lịch sử dân tộc, có những khoảnh khắc mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau một gang tay, nơi lòng yêu nước được thử lửa bằng chính máu xương. Câu chuyện về Thiếu úy Trần Văn Phương và những chiến sĩ Gạc Ma vào tháng 3 năm 1988 là một bản hùng ca như thế – một bản hùng ca được viết bằng lòng quả cảm vô song giữa trùng khơi sóng vỗ.

Trần Văn Phương sinh năm 1965 tại vùng quê nghèo Quảng Phúc, Quảng Trạch, Quảng Bình. Lớn lên trong tiếng sóng biển rì rào, anh mang trong mình sự rắn rỏi của người con miền Trung. Năm 1983, khi vừa tròn 18 tuổi, anh chính thức nhập ngũ, bắt đầu cuộc đời binh nghiệp tại Lữ đoàn 146 vùng 4 Hải quân. Sau những năm tháng rèn luyện gian khổ, đến năm 1984, anh được cử đi học lớp sĩ quan dự bị tại Trường quân sự Quân khu 7. Với bản lĩnh và sự mưu trí, anh nhanh chóng trở thành một sĩ quan trẻ đầy triển vọng, luôn đau đáu với nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền biển đảo thiêng liêng.

Thời điểm căng thẳng nhất bắt đầu vào đầu năm 1988, khi tình hình tại quần đảo Trường Sa có những diễn biến phức tạp. Lúc này, Trần Văn Phương đang là Thiếu úy, giữ chức Trung đội trưởng. Ngày 13/3/1988, anh cùng đồng đội trên con tàu HQ-604 nhận lệnh tiến về phía đảo đá Gạc Ma để thực hiện nhiệm vụ bảo vệ và giữ vững chủ quyền. Đêm đó, giữa biển khơi mênh mông, anh và các chiến sĩ đã không ngủ, họ nhìn về phía chân trời, nơi những cơn giông bão của lịch sử sắp đổ ập tới.

Sáng sớm ngày 14/3/1988, khi ánh bình minh chưa kịp ló dạng, quân địch đã bất ngờ đổ quân lên đảo đá, hòng dùng vũ lực để cưỡng chiếm. Thiếu úy Trần Văn Phương cùng một tổ chiến sĩ đã lao lên đảo, giữ chặt cán cờ Tổ quốc. Trong tay không có vũ khí hạng nặng, anh và các đồng chí đã kết thành một vòng tròn bao quanh lá cờ – một vòng tròn của ý chí và niềm tin mà sau này lịch sử gọi là "Vòng tròn bất tử".

Vào lúc 6 giờ sáng ngày hôm đó, khi kẻ thù xông vào giật lá cờ, Trần Văn Phương đã dũng cảm cản phá. Một tên giặc đã nổ súng, anh trúng đạn và ngã xuống, nhưng đôi tay vẫn không rời cán cờ. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, anh đã hô vang một lời thề làm rung động lòng người: "Thà hy sinh chứ không chịu mất đảo. Hãy để cho máu của mình tô thắm lá cờ truyền thống của Quân chủng Hải quân". Anh hy sinh khi mới 23 tuổi, máu của anh đã hòa vào sóng nước Biển Đông, tạc vào lịch sử một tư thế đứng hiên ngang của người chiến sĩ Hải quân Việt Nam. Sự hy sinh của anh và 63 đồng đội tại Gạc Ma đã trở thành một đài tưởng niệm vĩnh cửu trong lòng dân tộc, nhắc nhở chúng ta về giá trị của từng tấc đất, sải biển mà cha ông đã đánh đổi bằng cả mạng sống để gìn giữ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn