Bài viết

Trần Văn Thanh - Người lính và chiếc bi đông nước

Ông Trần Văn Thanh là cựu chiến binh từng chiến đấu tại mặt trận B5 (Đường 9 – Bắc Quảng Trị) trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Sau chiến tranh, ông tiếp tục tích cực tham gia các hoạt động giáo dục truyền thống, lan tỏa tình yêu quê hương, đất nước và tinh thần tri ân đồng đội. Năm 2025, ở tuổi 76, ông vẫn gây xúc động khi thực hiện hành trình xuyên Việt bằng xe máy để dự lễ kỷ niệm 50 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.

TP. Hồ Chí Minh26/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Trần Văn Thanh - Người lính và chiếc bi đông nước

Năm 1972, chàng thanh niên Trần Văn Thanh khoác ba lô lên đường nhập ngũ.

Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế về mặt trận B5 – chiến trường Đường 9, Bắc Quảng Trị, một trong những nơi ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Ngày đầu đến đơn vị, người lính trẻ được phát một chiếc bi đông đựng nước.

Người tiểu đội trưởng cầm chiếc bi đông trên tay rồi dặn:

“Giữa chiến trường, có lúc một ngụm nước quý như vàng. Nhưng quý hơn cả là tình đồng đội.”

Câu nói ấy theo ông suốt những năm tháng chiến tranh.

Một buổi chiều, đơn vị đang hành quân thì bất ngờ bị pháo địch bắn cấp tập.

Khói bụi mù trời.

Một người đồng đội bị thương nặng.

Trong lúc chờ lực lượng cứu thương, người chiến sĩ trẻ mở chiếc bi đông của mình, đỡ đồng đội ngồi dậy và chậm rãi cho bạn uống từng ngụm nước.

Người đồng đội nắm chặt tay ông:

– Thanh à, nếu tôi không qua khỏi, hãy thay tôi về thăm mẹ.

Người lính trẻ nghẹn ngào:

“Cậu sẽ về. Chúng ta nhất định sẽ cùng trở về.”

Nhưng người đồng đội ấy đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Từ hôm ấy, ông Trần Văn Thanh luôn giữ chiếc bi đông bên mình như một kỷ vật.

Mỗi lần cầm chiếc bi đông cũ kỹ, ông lại nhớ đến đồng đội, nhớ những đêm hành quân dưới mưa bom, nhớ những người lính tuổi đôi mươi đã gửi lại thanh xuân nơi chiến trường Quảng Trị.

Nhiều năm sau ngày đất nước thống nhất, ông vẫn thường kể cho con cháu nghe:

“Chiến tranh đã lấy đi nhiều điều, nhưng cũng dạy chúng tôi biết thế nào là tình đồng chí, đồng đội và giá trị của hòa bình.”

Ông nâng niu chiếc bi đông đã bạc màu thời gian rồi nhẹ nhàng nói:

“Tôi giữ nó không phải vì đó là vật dụng của người lính, mà vì trong đó có cả ký ức của một thời hoa lửa và hình bóng của những đồng đội không bao giờ trở lại.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Trần Văn Thanh - Người lính và chiếc bi đông nước | Câu chuyện thời hoa lửa