TRẦN VĂN THỌ – NGƯỜI CHIẾN SĨ TẬN TỤY VỚI ĐỒNG BÀO BIÊN GIỚI
Trần Văn Thọ, sinh năm 1935 ở xã Nỗ Lực nay là xã Sai Nga, huyện Cẩm Khê (tỉnh Phú Thọ).

TRẦN VĂN THỌ – NGƯỜI CHIẾN SĨ TẬN TỤY VỚI ĐỒNG BÀO
BIÊN GIỚI
Trần Văn Thọ, sinh năm 1935 ở xã Nỗ Lực nay là xã Sai Nga, huyện Cẩm Khê (tỉnh Phú Thọ). Cha mất sớm, năm 1945 gia đình tha hương đến xã Việt Thành (Trấn Yên - Yên Bái). Năm 15 tuổi, anh tham gia du kích và mới 17 tuổi đã dám trốn nhà, trốn mẹ đi bộ đội.
Ngay từ khi mới nhập ngũ, bước chân người lính trẻ Trần Văn Thọ đã đi khắp rừng sâu núi thẳm biên cương từ tỉnh Lào Cai đến Lai Châu, Sơn La để tiễu phỉ. Hoạt động trong điều kiện vô vàn khó khăn nhưng anh luôn vững vàng, mưu trí hoàn thành tốt nhiệm vụ. Bởi thế, những nơi như: Bát Xát, Sa Pa, Dào San, Mường Hum, Tà Mường… đều ghi dấu chiến công của anh cùng đồng đội và riêng anh đã bắt sống hai tên phỉ. Không chỉ tiễu phỉ, sau chiến thắng Điện Biên Phủ, chính quyền xã ở nhiều nơi còn rất non yếu nên anh đã hăng hái đi vào củng cố, xây dựng chính quyền cơ sở, kiên trì vận động nhân dân tin tưởng đi theo đường lối, chính sách của Đảng.
Vì thế, năm 1953, 1954, anh đều được bình bầu là chiến sĩ thi đua. Cuối năm 1958, anh chuyển sang Công an nhân dân vũ trang và được điều về điểm nóng Xính Phình, huyện Mường Tè (tỉnh Lai Châu). Là điểm nóng, bởi Xính Phình nằm ở ngã ba biên giới Việt - Trung - Lào (A - Pa - Chải) vô cùng hiểm trở và trong kháng chiến chống Pháp từng là hang ổ của tình báo, gián điệp, đặc vụ của Pháp, Mĩ, Tưởng, cùng bọn phản động ở tỉnh Lai Châu và nước bạn Lào. Trước thực tế đầy hiểm nguy này, anh Thọ vẫn thực hiện “ba cùng” với dân.
Ban ngày xuống các gia đình người Hà Nhì cùng làm việc và vận động đồng bào thực hiện đường lối của Đảng, lắng nghe ý kiến nhân dân, nắm bắt tình hình địa bàn nhưng đêm là lúc phỉ hoạt động, anh lại phải vào rừng để ngủ và mai phục trong đói rét. Nhà nào có người bị phỉ giết hại, anh tận tình giúp đỡ, chia sẻ khó khăn và kết nghĩa anh em với họ. Vì vậy, bà con ngày càng tin tưởng ở anh để đi theo cách mạng.
Ý thức căm thù giặc trong nhân dân tăng lên mạnh mẽ, được nhân dân giúp đỡ, anh đã gọi hàng được 5 tên phỉ và khai thác những tên này, anh bắt được 6 tên đặc vụ của Tưởng Giới Thạch. Sau đó, anh còn lập hồ sơ bắt 7 tên phản động khác đi cải tạo đúng với tội trạng của chúng.
Nạn phỉ ở Xính Phình đã dịu đi, anh Thọ cùng lãnh đạo xã tập trung củng cố chính quyền, tích cực tuần tra biên giới, bảo vệ bản làng, thành lập chi bộ đảng đầu tiên và dìu dắt nhiều thanh niên ưu tú trở thành cán bộ nòng cốt, trong đó có chị Chu Chèo Me là người yêu sắp cưới của anh. Sau này, vì những thành tích trong công tác, chị Me cũng đã vinh dự được gặp Bác Hồ.
Một thử thách mới lại đặt ra với anh khi Xính Phình có tới 100% đàn ông nghiện thuốc phiện, tỷ lệ này ở phụ nữ là trên 60%. Qua tìm hiểu và sâu sát địa bàn, anh Thọ đã tìm ra nguyên nhân nghiện nhiều là vì người dân vẫn trồng cây thuốc phiện. Chữa bệnh gì cũng dùng thuốc phiện và anh rất buồn là khi vận động tiễu phỉ được dân ủng hộ bao nhiêu thì nay vận động cai nghiện mọi người phản đối bấy nhiêu.
Ai cũng nói: “Cai nghiện là chết đấy! Tao không cai đâu!”. Có kẻ còn mang súng ra dọa người vận động. Không lùi bước, anh cùng những thanh niên ưu tú vừa vận động vừa xây dựng điển hình cai nghiện để nhân dân làm theo. Rồi anh vận động cụ ông Lao Pờ và bà Lao Chang là người có uy tín trong xã cai nghiện trước.
Những ngày cụ Pờ cai nghiện, anh luôn ở bên động viên: “Bố thấy trong người làm sao thì nói với con nhé!. Rồi anh nắn bóp chân tay cho cụ mỗi khi cụ lên cơn nghiện. Thấy cụ Pờ cai được chỉ trong mấy tuần anh mừng vô cùng nhưng bỗng cụ lên cơn sốt nặng mấy ngày liền. Được thể, kẻ xấu tung tin: “Lão Pờ cai thuốc phiện nên sắp chết rồi!”. Người dân hoang mang vô cùng, anh Thọ vội về đồn mời quân y xuống khám cho cụ. Nguyên nhân cụ sốt cao là vì cụ hăng hái cai quá nên cơ thể đột ngột mất thăng bằng.
Một thời gian sau, già Pờ, bà Chang đều cai khỏi, người khoẻ khoắn hồng hào hẳn lên, khiến nhiều người vững tin cai nghiện không chết. Riêng bà Chang đi đâu cũng nói: “Từ nay thằng con trai của tao không đói khổ nữa vì tao hết nghiện rồi!”. Nghe vậy, người người trong xã tự giác rủ nhau cùng nhau cai nghiện và chẳng bao lâu Xính Phình đã không còn người nghiện.
Cuộc sống đi lên, anh Thọ cùng dân xây dựng trường lớp cho con em đi học. Thật đáng mừng, nơi có tộc người Hà Nhì đi học đại học nhiều nhất bây giờ lại là nơi anh Thọ ngày xưa gieo mầm chữ. Nhưng tiếc thay, khi sự sống đang sinh sôi nơi tận cùng ngã ba biên giới Tây Bắc thì người anh hùng mà súng đạn quân thù phải khuất phục lại vĩnh viễn ra đi vào ngày 8/8/1961 vì cơn sốt rét ác tính, là di chứng của những tháng năm nằm rừng tiễu phỉ.


