Trần Xuân Linh
Ngày tháng Tư lịch sử, ký ức lại ùa về và ngôi nhà nhỏ của cựu chiến binh Trần Xuân Linh ở xóm Tân Long, xã Long Xá, huyện Hưng Nguyên, Nghệ An, lại thành nơi gặp gỡ của những người lính Trường Sơn năm xưa. Họ ngồi bên nhau, kể những câu chuyện không bao giờ cũ về chiến đấu, về những ngày tháng gian khó nhưng đầy tự hào. Và trong những câu chuyện, họ nhắc đến những khoảnh khắc quyết định, những giờ phút mà tiếng súng cuối cùng vang lên, nhường chỗ cho tiếng cười mừng chiến thắng. Chuyến hành quâ
Ngày tháng Tư lịch sử, ký ức lại ùa về và ngôi nhà nhỏ của cựu chiến binh Trần Xuân Linh ở xóm Tân Long, xã Long Xá, huyện Hưng Nguyên, Nghệ An, lại thành nơi gặp gỡ của những người lính Trường Sơn năm xưa.
Họ ngồi bên nhau, kể những câu chuyện không bao giờ cũ về chiến đấu, về những ngày tháng gian khó nhưng đầy tự hào. Và trong những câu chuyện, họ nhắc đến những khoảnh khắc quyết định, những giờ phút mà tiếng súng cuối cùng vang lên, nhường chỗ cho tiếng cười mừng chiến thắng.
Chuyến hành quân gian nan, khốc liệt
Với cựu chiến binh (CCB) Trần Xuân Linh, những ngày tháng ấy chưa bao giờ phai mờ trong ký ức. Năm 1972, lúc 23 tuổi, ông gia nhập quân đội và được điều động tham gia các chiến dịch lớn tại chiến trường miền Nam.
Những ngày này, ngôi nhà CCB Trần Xuân Linh là nơi tụ hội của những người lính năm xưa ôn lại kỷ niệm hào hùng một thời.
Một hành trình dài từ Bắc vào Nam, đầy gian nan vất vả. Mỗi bước đi, mỗi chặng đường ông đi qua đều đầy ắp những câu chuyện sinh tử.
“Mưa dầm, cơm vắt”, một cụm từ quen thuộc nhưng lại gợi nhớ đến biết bao gian khó. Những đêm không ngủ vì mưa gió, những ngày hành quân với cơm vắt khô khốc, nhưng niềm tin vào chiến thắng, vào sự nghiệp giải phóng dân tộc đã tiếp thêm sức mạnh cho ông và đồng đội vượt qua tất cả.
Ông chia sẻ: “Chúng tôi, dù mệt mỏi, dù có những lúc muốn bỏ cuộc, nhưng nhìn thấy đồng đội bên cạnh, tất cả đều tiếp thêm sức mạnh cho nhau. Chiến đấu vì quê hương, vì độc lập tự do của đất nước, đó là động lực lớn nhất.”



