Bài viết

“Trang nhật ký viết vội giữa hầm chữ A”

Tôi nhập ngũ khi vừa rời ghế nhà trường, mang theo trong ba lô không chỉ là quân tư trang mà còn có một cuốn sổ nhỏ – nơi tôi ghi lại những suy nghĩ rất đời của một người lính trẻ giữa chiến trường ác liệt. Hầm chữ A là nhà, là nơi trú bom, cũng là nơi tôi viết những dòng nhật ký dưới ánh đèn dầu leo lét, ngoài kia pháo địch vẫn gầm rú không ngừng. Có những ngày hành quân liên miên, chân phồng rộp, áo sờn vai, bữa cơm chỉ kịp nuốt vội vài miếng lương khô, nhưng chưa khi nào tôi cho phép mình nản

Quảng Trị23/01/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi nhập ngũ khi vừa rời ghế nhà trường, mang theo trong ba lô không chỉ là quân tư trang mà còn có một cuốn sổ nhỏ – nơi tôi ghi lại những suy nghĩ rất đời của một người lính trẻ giữa chiến trường ác liệt. Hầm chữ A là nhà, là nơi trú bom, cũng là nơi tôi viết những dòng nhật ký dưới ánh đèn dầu leo lét, ngoài kia pháo địch vẫn gầm rú không ngừng. Có những ngày hành quân liên miên, chân phồng rộp, áo sờn vai, bữa cơm chỉ kịp nuốt vội vài miếng lương khô, nhưng chưa khi nào tôi cho phép mình nản lòng. Trong từng trang viết, tôi kể về đồng đội – những người anh em sẵn sàng nhường nhau ngụm nước, che cho nhau từng tấc hầm khi bom nổ, và về ước mơ rất giản dị: ngày chiến thắng sẽ trở về dựng lại mái nhà, tiếp tục sống một cuộc đời bình yên. Có trang nhật ký chưa kịp viết xong thì còi báo động vang lên, tôi gấp vội cuốn sổ, ôm súng lao ra trận địa, lòng chỉ kịp nhủ thầm rằng nếu mình không trở về, mong ai đó đọc được để hiểu rằng tuổi trẻ chúng tôi đã từng sống, từng yêu và từng hiến dâng trọn vẹn cho Tổ quốc trong những năm tháng hoa lửa không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn