Trang Sổ Bị Ướt Mưa
Một cuốn sổ ghi chép y tế bị ướt mưa, nhòe chữ, nhưng vẫn lưu giữ những cái tên và ký ức về những người đã được cứu – và cả những người không kịp giữ lại.
“Làm quân y, tôi luôn mang theo một cuốn sổ nhỏ,” ông Trí kể. “Để ghi lại tình trạng thương binh, thuốc men… và cả những điều cần nhớ.” Cuốn sổ ấy đã theo ông qua nhiều trận đánh, nhiều lần di chuyển. “Chữ viết không đẹp… nhưng mỗi dòng đều quan trọng.” Một lần, đơn vị ông phải di chuyển gấp trong một cơn mưa lớn. “Trời mưa xối xả. Đường trơn, mọi thứ ướt hết.” Ông cố giữ cuốn sổ trong túi áo, nhưng nước vẫn thấm vào. “Đến khi dừng lại, mở ra… nhiều trang đã nhòe hết.” Mực loang ra, tên tuổi, ghi chú trở nên khó đọc. “Tôi thấy xót… như mất đi một phần ký ức.” Trong những trang ấy có tên của nhiều người ông đã chữa trị. “Có người sống, có người không.” Ông cố gắng đọc lại từng dòng, nhớ lại từng gương mặt. “Có những cái tên tôi không còn đọc được… nhưng vẫn nhớ.” Một trang gần cuối có dòng chữ viết vội, bị nhòe gần hết. “Chỉ còn đọc được hai chữ: ‘còn sống’.” Ông dừng lại khi kể đến đó. “Tôi không nhớ rõ đó là ai… nhưng tôi biết lúc viết, tôi đã rất mừng.” Cuốn sổ sau đó được ông giữ lại, dù đã hỏng nhiều. “Nhiều người bảo nên chép lại… nhưng tôi không làm.” Với ông, những vết nhòe ấy cũng có ý nghĩa. “Vì đó là dấu của mưa… của thời gian… và của những gì đã qua.” Ông Trí khẽ nói:
“Không phải ký ức nào cũng rõ ràng… nhưng không vì thế mà mất đi.” Trong thời hoa lửa, một trang sổ ướt mưa không chỉ ghi chép thông tin – mà còn giữ lại những mảnh ký ức mong manh, nơi sự sống và mất mát đan xen không thể tách rời.



