Cựu chiến binh

TRẺ EM VÀ ƯỚC MƠ HÒA BÌNH

Câu chuyện khắc họa những ước mơ rất giản dị của trẻ em trong chiến tranh – ước mơ không còn bom đạn, được sống những ngày bình yên như đúng nghĩa của tuổi thơ.

Hưng Yên01/01/2026Nguyễn Thị Thúy (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa chiến tranh, người lớn thường nói về thắng – thua, về chiến lược, về tương lai đất nước. Còn trẻ em thì mơ những điều rất khác. Ước mơ của các em không lớn, nhưng rất thật.

Tôi từng hỏi một vài đứa trẻ rằng chúng mong điều gì nhất. Không em nào nói đến tiền bạc hay danh vọng. Các em chỉ nói: “Cháu muốn không có bom nữa.” “Cháu muốn được ngủ mà không sợ.” “Cháu muốn được đi học đều.”

Những ước mơ ấy nghe đơn giản đến đau lòng. Bởi trong một thế giới bình thường, đó không phải là ước mơ, mà là điều hiển nhiên.

Có lần, trong một buổi sơ tán, tôi thấy mấy đứa trẻ ngồi vẽ lên nền đất. Tôi hỏi chúng đang vẽ gì. Một em trả lời: “Cháu vẽ ngày hết chiến tranh.” Trên nền đất là hình ngôi nhà còn nguyên mái, có cây, có người, không có hố bom.

Ước mơ hòa bình của trẻ em không cần nhiều lời. Nó hiện lên trong cách các em chơi, trong những bức vẽ ngây ngô, trong ánh mắt sáng lên khi nhắc đến một ngày yên bình.

Tôi hiểu rằng, chính những ước mơ ấy là điều khiến người lớn phải có trách nhiệm hơn. Bởi nếu chúng ta không giữ được hòa bình, thì những ước mơ rất nhỏ ấy cũng trở nên xa xỉ.

Sau chiến tranh, khi thấy trẻ em cắp sách đến trường, vui đùa không lo sợ, tôi luôn nghĩ đến những đứa trẻ năm xưa. Ước mơ hòa bình của các em đã trở thành hiện thực, nhưng cái giá phải trả thì quá đắt.

Trẻ em và ước mơ hòa bình là lời nhắc nhở giản dị nhưng sâu sắc nhất: hòa bình không phải là điều trừu tượng. Hòa bình là để trẻ em được sống đúng với tuổi của mình, được mơ những giấc mơ không còn bóng dáng bom đạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn