Trên cao điểm 633
Trên cao điểm 633
Trên cao điểm 633
Đại tá Trần Độ, nguyên Trung đội trưởng, Trung đoàn 165, Đại đoàn 312
Hạ tuần tháng 1/1954. Trung đội tôi sau khi nhận được lệnh đã hành quân hàng tháng trời, hiện đang thu mình bên vách núi chờ ngày 26/1 sẽ nổ súng tiến công các cứ điểm của Điện Biên Phủ. Những ngày chờ đợi dài lê thê, càng khó chịu hơn nữa là những cứ điểm tại Điện Biên Phủ ngày nào cũng hiện rõ ra trước mắt chúng tôi, những chuyến bay vận tải thi nhau đáp xuống sân bay, những máy bay trinh sát bay vè vè trên đầu như trêu tức chúng tôi vậy.
Đến 15 giờ ngày 26/1, bất thần lệnh tấn công được thay bằng lệnh hoãn chiến một thời gian. Chúng tôi ai cũng có thắc mắc, những câu hỏi trong tâm trí suốt những ngày sau đó. Tuy nhiên một lệnh khác được trao cho chúng tôi: Tiến lên điểm cao 633, kiên quyết chặn không cho bọn Pháp đặt chân lên đồi 633 phát hiện trận địa pháo, phát hiện dấu vết của bộ đội chính quy của ta.
Chúng tôi bắt tay vào nghiên cứu địa hình, bố trí lực lượng và đào công sự. Trời tối, gần địch, đất đồi đầy đá sỏi, chúng tôi cố gắng giữ yên lặng để không bị địch phát hiện, nhưng cũng mau chân mau tay để kịp xong trước khi trời sáng. Trời sáng rõ, trận địa pháo địch chuyển làn bắn ra những khu đồi phía Đông và phía Bắc. Xa xa một toán địch đang tiến về phía trung đội tôi, hướng về trận địa tiểu đội 1. Lúc này Trung đội phó là anh Phú đang trực tiếp chỉ huy trận địa của Tiểu đội 1 ra lệnh: “Yên lặng, tháo đạn, tất cả chờ lệnh tôi”. Nhưng sau đó chúng lại không tiến lên mà đi dọc theo suối về phía thượng nguồn.
Đến sáng ngày 01/2, chúng tôi đang ngồi nghỉ sau một đêm đào giao thông hào. Đài quan sát báo cáo có một nhóm địch khoảng 200 tên đang tiếp cận trận địa Tiểu đội 1. Chúng tiến rất gần nhưng không phát hiện có chúng tôi, khi còn cách khoảng 30 mét chúng lại đi chếch lên sườn đồi, khu trận địa của Tiểu đội 3. Sau đó khoảng 2 phút, tiếng súng bắt đầu nổ, quân Pháp chạy loạn tìm chỗ ẩn nấp. Sau những phút đầu hoảng loạn, tên chỉ huy của địch trấn tĩnh được đội hình và tổ chức xung phong. Chúng dùng hỏa lực số đông để chế áp đội hình chúng tôi. Chúng tổ chức 1 trung đội khoảng 30 tên bắt đầu xung phong, nhưng cũng ngay lập tức, Tiểu đội 3 nổ súng ngăn chặn, hàng chục bóng áo phân ngựa ngã gục, lăn xuống sườn đồi. Thấy tình hình đó, chúng rút lui xuống bờ suối.
Nửa giờ sau từ phía đồi Độc Lập phát ra những tiếng ục ục ngắn gọn. Tiểu đội phó hô lên: “Xuống hầm. Cối 102 ly đấy”. Có tiếng réo huýt gió rồi những tiếng nổ rung phía sau chúng tôi.
Khi Cối vừa im tiếng, bọn lính Pháp dưới chân suối bắt đầu tiến lên, định vòng qua chúng tôi để tiến lên Tiểu đội 3. Khi chúng tới gần, Lộc - trung liên nổ súng và hét to: “Bắn hết chúng nó đi”. Loạt đạn vang lên, một số tên lính đã ngã gục, tuy nhiên phần lớn chúng đã nằm xuống hoặc nấp sau những tảng đá và bắn ngược lại chúng tôi. Lộc bị thương nặng ở trán nhưng vẫn nhất quyết tiếp tục bắn trả. Tôi ra lệnh ném lựu đạn nhưng đáng tiếc là bọn địch đã kịp thời ẩn nấp nên kết quả không được như ý. Ngay lập tức chúng cũng sử dụng lựu đạn ném một loạt lên trận địa chúng tôi.
Tôi nghĩ bụng: phải tinh mắt, thấy quả nào rơi vào hầm phải đỡ lấy hoặc nhặt ném ra ngoài, chắc anh em vẫn nhớ ngày tập động tác ấy. Và đúng là anh em đã làm theo những gì tôi vừa nghĩ. Những quả lựu đạn của địch bị chúng tôi ném trả lại đã khiến nhiều tên ngã gục xuống, nhưng có tên ngoại lệ hung hãn xông lên. Loạt đạn tiếp theo của Hồng, Tiểu đội trưởng Tiểu đội 1, đã cắt ngang đội hình địch khiến đội hình của chúng bị vỡ ra, hỗn loạn. Lần thứ hai trong ngày, quân địch bị đánh lui.
Ngay chiều hôm đó Ban Chỉ huy Tiểu đoàn đã quyết định khen ngợi chúng tôi với lòng dũng cảm, mưu trí và ý chí quyết tâm đã đẩy lùi địch theo đúng ý định ban đầu đi giao nhiệm vụ cho chúng tôi đến điểm cao 633 này.



