Trên chiếc chõng tre kê trước hiên nhà, ông Hoàng Quốc Toán
Trên chiếc chõng tre kê trước hiên nhà, ông Hoàng Quốc Toán chậm rãi rót bát nước trà xanh thơm phức. Trong tiếng xạc xào của lá rừng, đôi mắt người cựu chiến binh rực sáng khi nhung nhớ về thời hoa lửa – những năm tháng chống Mỹ cứu nước gian khổ mà hào hùng của tuổi trẻ.
Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng thanh niên Hoàng Quốc Toán tạm biệt quê hương, gạt niềm riêng tư để khoác lên mình màu áo xanh người lính. Hành trang lên đường của ông chỉ có chiếc ba lô lép kẹp, cây súng trên vai và một trái tim sục sôi khát vọng giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.
Những năm tháng kháng chiến chống Mỹ khốc liệt, bước chân ông Toán đã in dấu qua biết bao tọa độ lửa. Ông từng vượt qua những chặng đường Trường Sơn gian nan "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước", đối mặt với mưa bom, bão đạn và những cơn sốt dội rét run người giữa đại ngàn. Giữa làn ranh sinh tử, trước sức ép dồn dập của máy bay và pháo địch cày xới nát từng tấc đất, ông Hoàng Quốc Toán cùng đồng đội vẫn kiên cường bám trụ giao thông hào, chắc tay súng giữ vững từng vị trí chiến đấu.
Ký ức khắc sâu nhất trong đời binh nghiệp của ông là những đêm hành quân luồn sâu dưới tán rừng mịt mùng. Trong cái lạnh cắt da, người lính trẻ ấy cùng đồng đội chia nhau từng hớp nước quý giá, nhường nhau nửa phần lương khô, truyền cho nhau hơi ấm và niềm tin mãnh liệt vào ngày chiến thắng. Đã có biết bao đồng đội của ông vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường, gửi lại tuổi thanh xuân rực rỡ để đổi lấy màu xanh bình yên cho đất nước.



