Trên con đường ra trận
Tôi nhớ Thanh, một chàng trai trẻ quê vùng Đông Hà. Khi tiếng gọi thanh niên nhập ngũ vang lên, Thanh không ngần ngại xếp balô, khoác súng và rời nhà. Mẹ cậu đứng lặng bên cổng, đôi mắt đầy lo âu nhưng cũng rực sáng niềm tin. Trên đường ra trận, Thanh đi cùng nhóm bạn đồng trang lứa, họ vừa cười đùa vừa chia sẻ những lo lắng, mong ước. Thanh nhặt một bông hoa dại ven đường, đưa lên mũ và nói: “Dù đi đâu, cũng mang theo chút bình yên này.” Ngày đầu tiên trên chiến trường, mọi thứ khác hẳn tưởng
Tôi nhớ Thanh, một chàng trai trẻ quê vùng Đông Hà. Khi tiếng gọi thanh niên nhập ngũ vang lên, Thanh không ngần ngại xếp balô, khoác súng và rời nhà. Mẹ cậu đứng lặng bên cổng, đôi mắt đầy lo âu nhưng cũng rực sáng niềm tin.
Trên đường ra trận, Thanh đi cùng nhóm bạn đồng trang lứa, họ vừa cười đùa vừa chia sẻ những lo lắng, mong ước. Thanh nhặt một bông hoa dại ven đường, đưa lên mũ và nói: “Dù đi đâu, cũng mang theo chút bình yên này.”
Ngày đầu tiên trên chiến trường, mọi thứ khác hẳn tưởng tượng. Khói, lửa, tiếng súng… Thanh sợ hãi nhưng vẫn nhớ lời mẹ dặn: giữ vững niềm tin và lòng dũng cảm. Trong những ngày tháng ấy, Thanh học cách trân trọng từng khoảnh khắc sống, từng tình bạn, từng chiến thắng nhỏ, bởi chính những điều tưởng chừng bình thường ấy mới là sức mạnh để bước qua lửa đạn.



