Cựu chiến binh

TRÊN NHỮNG CON ĐƯỜNG KHÔNG DẤU CHÂN – TÌNH ĐỒNG ĐỘI DẪN LỐI NGƯỜI LÍNH TIẾN LÊN

TRÊN NHỮNG CON ĐƯỜNG KHÔNG DẤU CHÂN – TÌNH ĐỒNG ĐỘI DẪN LỐI NGƯỜI LÍNH TIẾN LÊN

Thanh Hóa30/01/2026Lộc Thị Bưng (Chi đoàn bản Khang, xã Nam Xuân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

TRÊN NHỮNG CON ĐƯỜNG KHÔNG DẤU CHÂN – TÌNH ĐỒNG ĐỘI DẪN LỐI NGƯỜI LÍNH TIẾN LÊN

Trong những năm 1982, ông Hà Văn Hậu, nay là cựu chiến binh đang sinh sống tại bản Khang, cùng đơn vị tham gia phong trào chống Pôn Pốt tại Campuchia. Đây là giai đoạn vô cùng gian khổ, khi bộ đội Việt Nam không chỉ chiến đấu, mà còn làm nhiệm vụ quốc tế cao cả, giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi thảm họa diệt chủng.

Chiến trường Campuchia không chỉ có bom đạn, mà còn là những cánh rừng rậm, núi cao, đèo sâu, địa hình hiểm trở đến nghẹt thở. Một trong những nhiệm vụ nặng nề nhất mà ông Hậu cùng đồng đội đảm nhận là vận chuyển lương thực. Trong vòng 2 tháng, đơn vị phải tổ chức vận chuyển 150 tấn gạo về phục vụ bộ đội. Không xe cơ giới hiện đại, phần lớn quãng đường là đi bộ, gùi, khiêng, vượt đèo, băng rừng.

Có những ngày, đôi chân người lính rớm máu vì đi quá lâu. Có những đồng đội kiệt sức, bị thương, ngã xuống bên đường. Nhìn cảnh ấy, ông Hậu nghẹn ngào đến mức không nói nên lời. Nhưng chính trong những khoảnh khắc đó, tình đồng đội, tình đồng chí đã trở thành động lực mạnh mẽ nhất. Không ai bỏ ai lại phía sau. Người còn sức đỡ người yếu, người khỏe gánh thêm phần việc của người mệt.

Ông từng nói: “Chính tình đồng đội đã khiến tôi không cho phép mình lùi bước.”
Giữa gian khổ không thể kể hết bằng lời, điều giữ cho người lính đứng vững không chỉ là mệnh lệnh, mà là trách nhiệm với đồng đội, với đơn vị, với nhiệm vụ chung. Mỗi bao gạo được đưa về an toàn là thêm một ngày bộ đội có cái ăn, thêm một bước tiến trên con đường hoàn thành nhiệm vụ.

Sau 3 năm 8 tháng quân ngũ, ông Hà Văn Hậu hoàn thành nhiệm vụ và trở về quê hương. Mang theo không phải huân chương phô trương, mà là ký ức không thể phai mờ về những con người đã cùng ông đi qua sống – chết, cùng chia nhau từng nắm cơm, từng ngụm nước, từng bước chân trên những con đường không tên.

Câu chuyện vận chuyển 150 tấn gạo không chỉ là câu chuyện hậu cần, mà là bài học sâu sắc về: Sức mạnh của tình đồng đội; ý chí vượt qua giới hạn bản thân; trách nhiệm cá nhân gắn liền với lợi ích tập thể

Thế hệ trẻ hôm nay có thể không phải đi bộ băng rừng, nhưng vẫn cần học cách không bỏ cuộc trước khó khăn; biết sẻ chia, nâng đỡ nhau trong học tập, lao động và cuộc sống; trân trọng những giá trị mà cha anh đã đánh đổi bằng mồ hôi và nước mắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TRÊN NHỮNG CON ĐƯỜNG KHÔNG DẤU CHÂN – TÌNH ĐỒNG ĐỘI DẪN LỐI NGƯỜI LÍNH TIẾN LÊN | Câu chuyện thời hoa lửa