Mẹ Việt Nam Anh hùng

TRI ÂN MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG TẠI TUYÊN QUANG

Mẹ Lâm Thị Giã là Mẹ Việt Nam anh hùng đã cống hiến người con thân yêu cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Năm nay, cụ đã cao tuổi và đang sống cùng con trai, vợ chồng cháu trai trong không khí đầm ấm, nghĩa tình.

19/10/2025Nguyễn Nhất Linh (Đoàn Thanh niên Mặt trận Tổ quốc, các đoàn thể Trung ương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhân kỷ niệm 78 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 – 27/7/2025), chiều ngày 26/7, trong khuôn khổ chương trình "Hành trình về nguồn – Lễ thắp nến tri ân", Đoàn Thanh niên Mặt trận Tổ quốc, các đoàn thể Trung ương đã đến thăm, tặng quà và tri ân Mẹ Việt Nam anh hùng Lâm Thị Giã, hiện đang sinh sống tại tổ dân phố Kim Phú 4, phường Minh Xuân, TP. Tuyên Quang.

🔥Tham dự đoàn thăm hỏi có đồng chí Dương Minh Nguyệt, Ủy viên Ban Thường vụ Trung ương Đoàn, Tỉnh ủy viên, Phó Chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tỉnh, Bí thư Tỉnh đoàn Tuyên Quang; đồng chí Nguyễn Nhất Linh, Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đoàn, Bí thư Đoàn Thanh niên Mặt trận Tổ quốc, các đoàn thể Trung ương.🍀 Mẹ Lâm Thị Giã là Mẹ Việt Nam anh hùng đã cống hiến người con thân yêu cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Năm nay, cụ đã cao tuổi và đang sống cùng con trai, vợ chồng cháu trai trong không khí đầm ấm, nghĩa tình.🇻🇳 Tại gia đình Mẹ, đoàn công tác đã dâng hương tưởng niệm Anh hùng liệt sĩ tại bàn thờ gia đình, kính cẩn nghiêng mình trước sự hy sinh to lớn của người con đã ngã xuống vì độc lập – tự do của Tổ quốc. Đồng thời, các đồng chí trong đoàn đã ân cần thăm hỏi sức khỏe của Mẹ, bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc và gửi tặng phần quà tri ân của tuổi trẻ.🇻🇳 Phát biểu tại buổi thăm hỏi, đồng chí Nguyễn Nhất Linh chia sẻ: “Những người Mẹ Việt Nam anh hùng như Mẹ Giã là biểu tượng cao quý của sự hy sinh, tấm gương sáng cho thế hệ trẻ noi theo. Mỗi lần được đến thăm Mẹ là một lần chúng tôi được nhắc nhở sâu sắc về trách nhiệm gìn giữ và phát huy truyền thống hào hùng của dân tộc”.

Vết thương lòng mẹ còn nặng mang

“Nước mắt mẹ không còn, vì khóc những đứa con. Lần lượt ra đi... đi mãi mãi...”. Giữa những ngày tháng 7 tri ân, chúng tôi trở lại thăm ngôi nhà của Mẹ Giã - người phụ nữ đã hiến dâng cho Tổ quốc 2 người con trai yêu quý. Mẹ năm nay đã yếu hơn. Thân hình gầy gò chỉ chừng ngoài ba chục cân. Dù trí nhớ đã bị thời gian làm cho lẫn lộn cả nhưng khi hỏi về các con của Mẹ thì cả “khoảng trời” trong Mẹ dường như bừng sáng.

“Thằng anh nhập ngũ năm 1971, rồi sau đó hai thằng em cũng lần lượt đòi đi. Tổ quốc cần thì chúng nó lên đường. Thời còn trẻ, Mẹ cũng là thanh niên xung phong, làm nhiệm vụ ở nhiều tuyến đường, hết vận chuyển gạo lại vận chuyển súng, đạn cho chiến trường. Mẹ hiểu lòng chúng nó nên Mẹ cũng chẳng ngăn cản. Mẹ có 5 đứa con thì có 4 con trai. Ba đứa con trai lên đường nhập ngũ thì chỉ có thằng Lê Ngọc Sơn trở về. Rồi sau đó, thằng Sơn cũng bị tai nạn giao thông mà chết trong đau đớn” - Mẹ nói rồi quay đi đôi mắt đỏ hoe.

Ông Lê Văn Hồng, người con trai út đang sống cùng và chăm sóc Mẹ Giã cho biết: “Hai con trai của Mẹ đều hy sinh khi mới 20, 23 tuổi, chưa có vợ con. Biết bao hoài bão, ước mơ còn dang dở. Anh Lê Thanh Hải (sinh năm 1952) hy sinh ở chiến trường Lào năm 1972. 10 năm sau khi nhận giấy báo tử của anh Hải, nỗi đau của Mẹ vừa mới vơi bớt chưa được bao thì Mẹ lại nhận giấy báo tử thứ hai của anh Lâm Văn Tuân (sinh năm 1959) hy sinh ở chiến trường Campuchia năm 1982. Nỗi đau chồng chất, bao đêm Mẹ khóc ướt gối.

Ngày cứ thẫn thờ, nhiều khi gọi tôi còn nhầm tên các anh. Dù gia đình đã gửi thông tin để nhờ cơ quan chức năng tìm kiếm hài cốt nhưng đến nay vẫn “bặt vô âm tín”, chưa biết hai anh đang nằm ở phương trời nào. Là con trai duy nhất còn lại của Mẹ, tôi cũng chỉ biết phụng dưỡng và động viên Mẹ, sinh con cho Mẹ ẵm bồng, chăm sóc cho vơi bớt nỗi buồn”.

Lấy ra từ trong tủ những bức ảnh và giấy tờ của hai anh, Mẹ trầm ngâm kể: “Một lần Mẹ nằm mơ hai đứa nó trở về cùng với 4 đồng chí nữa. Chúng bảo, bọn con đi bằng máy bay, máy bay để ngoài đầu làng, chúng con về thăm Mẹ một lát thôi, Mẹ nấu cho bọn con một bữa cơm nhé. Ăn xong là chúng nó vội đi ngay. Mẹ tỉnh dậy chẳng thấy chúng nó đâu. Chúng nó đi hẳn rồi chẳng trở về trong giấc mơ của Mẹ lần nào nữa”. Mẹ cầm di ảnh, lần sờ lên khuôn mặt của từng anh rồi bảo: “Đến giờ, Mẹ chỉ mong tìm thấy hài cốt của hai con mẹ, được ôm các con vào lòng lần cuối, đón các con trở về yên nghỉ nơi quê nhà nhưng thời gian của Mẹ chẳng còn nhiều nữa”.

Mẹ đã có nhiều đứa con

Khi được hỏi về thời tuổi trẻ, Mẹ như phấn chấn trở lại. Mẹ khoe, Mẹ từng là hội viên tích cực của phân chi phụ nữ xã Kim Phú, rồi được cả Hội LHPN huyện Yên Sơn tặng Giấy khen đã có thành tích xuất sắc trong phong trào Người phụ nữ mới xây dựng và bảo vệ Tổ quốc 8 năm liên tục năm 1988. Rồi Mẹ lấy chiếc giấy khen ố màu đã được ép plastic cẩn thận đưa cho tôi xem.

Mẹ vui vẻ khoe thêm, hôm trước các chị phụ nữ Công an tỉnh vừa đến nấu cơm cho Mẹ. Mấy hôm nữa các cháu ở bên Đoàn cũng đến. Tôi hỏi Mẹ: “Mẹ ăn cơm có ngon miệng không?”. Mẹ bảo: “Vẫn là các món được làm từ thịt, cá, đậu, rau nhưng Mẹ ăn ngon miệng lắm. Mẹ thấy trân quý tấm lòng của Đảng, Nhà nước, của các cơ quan, đoàn thể đã quan tâm. Mẹ cảm thấy vui khi được các con đến quây quần, động viên. Mẹ mất 2 đứa con nhưng giờ Mẹ hạnh phúc vì đã có thêm nhiều đứa con khác.

Video / Phóng sự

Nguồn tham khảoXem video gốc tại: https://www.facebook.com/watch/?v=1416083953031629
Bài viết do Ban Biên tập Đề án tổng hợp, biên soạn từ nguồn công khai, phục vụ mục đích giáo dục — tri ân phi lợi nhuận.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TRI ÂN MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG TẠI TUYÊN QUANG | Câu chuyện thời hoa lửa