TRỊ – THIÊN 1972: QUYẾT ĐỊNH CHUYỂN HƯỚNG TIẾN CÔNG
Năm 1972, Bộ Chính trị và Quân ủy Trung ương quyết định mở cuộc tiến công chiến lược trên nhiều hướng, trong đó Trị – Thiên là hướng chủ yếu. Tổng Tham mưu trưởng Văn Tiến Dũng được giao trực tiếp chỉ đạo chiến dịch.
Trước khi chiến dịch mở màn, ông cùng Bộ Tổng Tham mưu nghiên cứu kỹ hệ thống phòng thủ của đối phương. Địch có quân số đông, ba tuyến phòng ngự vững chắc và khả năng sử dụng hỏa lực, cơ động lực lượng khá thuận lợi. Tuy nhiên, hệ thống phòng thủ cũng bộc lộ những sơ hở về tổ chức và khả năng phối hợp.
Đúng 11 giờ 30 phút ngày 30/3/1972, cuộc tiến công trên hướng Trị – Thiên bắt đầu. Trong đợt đầu, quân ta phá vỡ tuyến phòng thủ Đường 9, giải phóng Gio Linh và Cam Lộ. Sang đợt hai, ta tiến công Đông Hà, Ái Tử, La Vang và giải phóng thị xã Quảng Trị.
Một trong những quyết định đáng chú ý của Văn Tiến Dũng là chuyển hướng tiến công chủ yếu từ La Vang – Quảng Trị sang Đông Hà – Ái Tử khi nhận thấy điều kiện đánh lớn ở hướng ban đầu chưa thuận lợi. La Vang – Quảng Trị được chuyển thành hướng phối hợp, có nhiệm vụ chia cắt chiến trường.
Đây là quyết định thể hiện tư duy quân sự linh hoạt. Trong chiến tranh, kế hoạch ban đầu chỉ có giá trị khi phù hợp với tình hình thực tế. Nếu cứng nhắc giữ nguyên hướng đánh, đối phương có thêm thời gian củng cố phòng ngự. Việc chuyển hướng giúp ta tận dụng được sơ hở của đối phương và tạo điều kiện phát triển chiến dịch.
Kết quả, ta giải phóng toàn bộ tỉnh Quảng Trị và một số địa bàn phía Nam. Chiến dịch Trị – Thiên góp phần làm thay đổi tương quan chiến lược trên chiến trường miền Nam, gây tổn thất lớn cho lực lượng chủ lực của đối phương.
Qua chiến dịch, hình ảnh Văn Tiến Dũng nổi bật ở khả năng phân tích chiến trường, quyết đoán và biết điều chỉnh cách đánh theo diễn biến thực tế.



