TRỊNH BÁ KHIÊM - CÂU CHUYỆN HOA LỬA
Tôi là Trịnh Bá Khiêm, quê xã Vân Bán. Trong những năm trực tiếp tham gia kháng chiến, tôi cùng đơn vị đã trải qua nhiều trận chiến ác liệt. Sau những trận đánh trước đó, có một trận chiến diễn ra trong đêm mà đến nay, mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn còn nguyên cảm giác căng thẳng và tự hào.
ÔNG TRỊNH BÁ KHIÊM Tôi là Trịnh Bá Khiêm, quê xã Vân Bán. Trong những năm trực tiếp tham gia kháng chiến, tôi cùng đơn vị đã trải qua nhiều trận chiến ác liệt. Sau những trận đánh trước đó, có một trận chiến diễn ra trong đêm mà đến nay, mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn còn nguyên cảm giác căng thẳng và tự hào. Hôm ấy, đơn vị tôi nhận nhiệm vụ tập kích vào một vị trí đóng quân của địch nằm sát tuyến đường chúng thường xuyên sử dụng để vận chuyển quân lương. Trời tối đen, mưa lất phất, thuận lợi cho việc cơ động bí mật. Anh em trong tổ chiến đấu lặng lẽ vượt qua cánh đồng, bám theo bờ ruộng, tranh thủ từng khoảng tối để tiếp cận mục tiêu. Đúng giờ quy định, khi địch còn đang chủ quan, tín hiệu nổ súng được phát ra. Tiếng súng vang lên xé toang màn đêm yên tĩnh. Chúng tôi đồng loạt xông lên, vừa đánh vừa cơ động, không để địch kịp trở tay. Địch chống trả quyết liệt, bắn loạn xạ ra xung quanh. Ánh đạn lóe sáng giữa màn mưa, khói súng quện chặt lấy không gian ngột ngạt. Trong lúc chiến đấu, tôi được phân công phối hợp cùng tổ bên sườn, chặn hướng phản kích của địch. Có lúc, đạn bắn sát đầu, đất cát văng vào mặt, tim đập dồn dập, nhưng tôi vẫn cố giữ bình tĩnh, bám chắc vị trí. Nhìn đồng đội sát cánh bên nhau, tôi càng thêm vững tin và quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ. Sau hơn một giờ giao tranh căng thẳng, chúng tôi đã làm chủ được trận địa, phá hủy kho tàng và buộc địch phải tháo chạy. Khi tiếng súng ngớt dần, ai nấy đều thấm mệt, quần áo ướt sũng, nhưng trong lòng trào dâng niềm vui vì nhiệm vụ đã hoàn thành. Khi rút khỏi trận địa, chúng tôi tranh thủ đưa thương binh về nơi an toàn, đồng thời thu gom vũ khí của địch. Dù có đồng chí bị thương, nhưng may mắn không ai hy sinh trong trận đánh ấy. Đó là điều khiến tôi luôn ghi nhớ và coi là một trong những kỷ niệm đáng trân trọng nhất. Nhiều năm đã trôi qua, chiến tranh chỉ còn là ký ức, nhưng với tôi, đêm chiến đấu ấy là minh chứng cho tinh thần quả cảm, mưu trí của người lính quê Vân Bán. Mỗi khi kể lại cho thế hệ trẻ, tôi chỉ mong các cháu hiểu rằng: hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng những đêm không ngủ và sự dấn thân không tiếc của cha ông.


